Hạt cơm rơi trên mâm và đạo lý quý trọng sức lao động
Đào Thị Thủy Tiên
Khẩu phần ăn mỗi bữa của Bác luôn giữ ở mức tối giản: một bát canh, một đĩa rau luộc, vài quả cà pháo, một khúc cá kho nhỏ hoặc chút thịt kho dừa. Bác quy định nhà bếp chỉ nấu vừa đủ ăn, tuyệt đối không bày biện nhiều món thừa mứa.
Mỗi khi ăn cơm, Bác luôn cẩn thận gắp từng miếng gọn gàng. Nếu chẳng may có một hạt cơm hay mẩu thức ăn rơi ra ngoài mâm, Bác lập tức nhặt lên, lau sạch rồi ăn chứ không bao giờ gạt bỏ đi. Ăn xong, Bác tự tay thu dọn bát đũa thật ngăn nắp, lấy giấy lau sạch mâm rồi úp bát lại gọn gàng để người phục vụ bớt phần vất vả dọn dẹp.
Thấy một số cán bộ trẻ thỉnh thoảng ăn uống để thừa mứa thức ăn trong bát, Bác ân cần nhắc nhở: — "Người nông dân phải 'bán mặt cho đất, bán lưng cho trời', dãi nắng dầm mưa, đổ bao giọt mồ hôi cay đắng mới làm ra được một hạt gạo. Mình ăn cơm mà để rơi vãi, lãng phí một hạt gạo tức là mình chưa biết quý trọng công sức, mồ hôi nước mắt của nhân dân lao động."



