Hạt gạo chia đôi bên chiến hào Thành cổ
Hạt gạo chia đôi bên chiến hào Thành cổ
Nhân chứng kể: Ông Bùi Văn Nam (Cựu chiến binh Sư đoàn 308, Trung đoàn 48)
"Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, tiếp tế là một bài toán vô cùng nan giải. Đoạn đường từ bờ Bắc sông Thạch Hãn sang bờ Nam bị pháo bầy của địch bắn phá phong tỏa liên tục, nhiều xuồng chở gạo sấy bị trúng đạn chìm nghỉm dưới dòng nước sâu. Đơn vị chốt giữ của tôi ở góc tường thành phía Đông có những đợt phải nhịn đói suốt ba ngày liền, chỉ uống nước lã để bám trụ trận địa.
Tôi và đồng chí lính mới tên Hùng quê ở Nam Định chốt chung một hố bom sập. Sáng ngày thứ tư, Hùng lục tìm trong đáy balô cũ nát, phát hiện ra một nắm gạo sấy còn sót lại từ tuần trước, đã mốc xanh và lẫn đầy cát bụi chiến hào. Hùng bẻ nắm gạo làm đôi, đưa cho tôi một nửa: 'Anh ăn đi lấy sức, anh là xạ thủ chính, tay run là bắn trượt tụi nó đấy!'. Tôi nhìn nửa nắm gạo đầy cát, lòng trào dâng một cảm xúc nghẹn ngào.
Tôi không ăn, bắt Hùng phải chia đôi một lần nữa. Hai anh em ngồi tựa lưng vào vách đất, nhai nhẩn nha từng hạt gạo sấy mốc, khô khốc và đắng ngắt, nhưng thấy ấm lòng lạ lùng. Có cái đói nào, cái khổ nào không thể vượt qua khi bên cạnh ta có những người đồng đội sẵn sàng nhường nhau từng hạt gạo sinh tử. Loạt đạn bắn trả của chúng tôi sau đó đã bẻ gãy đợt tấn công của một đại đội thủy quân lục chiến địch. Hạt gạo chia đôi bên chiến hào năm ấy là biểu tượng đẹp nhất của tình đồng chí thời hoa lửa."



