Bài viết

Hạt Gạo Của Dân Và Tình Quân Dân Bất Diệt

Hưng Yên26/12/2025Đào Thị Huế (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là lính bộ binh hoạt động ở Đồng Tháp Mười, vùng đất sình lầy, kênh rạch chằng chịt, nơi địch thường xuyên tổ chức càn quét. Cuộc sống của bộ đội gặp rất nhiều khó khăn, đặc biệt là về lương thực, do địch kiểm soát gắt gao.

Lương thực của đơn vị chúng tôi phụ thuộc rất nhiều vào sự tiếp tế và che chở của nhân dân các vùng du kích lân cận. Tình quân dân ở đây thắm thiết như ruột thịt.

Năm 1972, đơn vị chúng tôi vừa trải qua một đợt càn quét kéo dài. Chúng tôi rút về căn cứ trong rừng tràm, gần như kiệt sức và chỉ còn rất ít gạo. Chúng tôi phải ăn rau rừng và củ chuối cầm hơi.

Đồng chí Tiểu đoàn trưởng quyết định cử tôi và một đồng đội đi sâu vào vùng dân cư để liên hệ tiếp tế, dù biết là vô cùng nguy hiểm.

Chúng tôi tìm đến nhà cô Sáu, một cơ sở cách mạng rất kiên trung. Cô Sáu nhìn thấy chúng tôi gầy gò, quần áo rách bươm, nước mắt cô chảy dài.

"Các con khổ quá! Địch càn quét kinh quá, gạo thóc dân giấu kỹ lắm. Nhưng không sao, các con chờ đây!"

Cô Sáu nhanh chóng đóng cửa. Sau đó, cô đi ra bờ kênh gần nhà, nơi có một bụi bèo tây rậm rạp. Cô dùng tay gạt bèo ra, rồi cẩn thận móc lên một chiếc lu sành được trát bùn kín mít.

Trong chiếc lu đó, là gạo. Đó là Hạt Gạo Của Dân – những hạt gạo được bà con chắt chiu từ miệng ăn của mình, giấu sâu dưới lòng đất, dưới bùn lầy để tránh sự cướp bóc của địch.

Cô Sáu xúc cho chúng tôi đầy một bao tải, rồi còn nhét thêm một nắm mắm kho quẹt thơm lừng, gói trong lá chuối khô.

Cô Sáu nói: "Cầm lấy mà ăn cho có sức mà đánh giặc. Gạo này không chỉ nuôi sống các con, mà nó còn mang theo tình thương của nhân dân miền Nam, sự tin tưởng tuyệt đối vào bộ đội."

Chúng tôi xúc động đến rơi nước mắt. Giữa bom đạn và sự thiếu thốn, những hạt gạo này quý hơn vàng. Chúng tôi biết, để có được từng hạt gạo này, người dân đã phải chịu đựng biết bao gian khổ và nguy hiểm.

Trên đường trở về căn cứ, chúng tôi phải đi qua một đồn địch. Chúng tôi phải bỏ bao gạo xuống kênh, ngâm mình dưới nước lạnh buốt hàng giờ để tránh lính tuần tra. Mùi mắm kho quẹt thơm lừng trong bao nilon lại trở thành nỗi ám ảnh, vì sợ địch phát hiện mùi.

Cuối cùng, chúng tôi đưa được bao gạo về căn cứ an toàn. Cả đơn vị mừng rỡ. Chúng tôi ăn bữa cơm no đầu tiên sau nhiều ngày.

Những hạt gạo đó không chỉ lấp đầy cái dạ dày trống rỗng, mà còn tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn. Chúng tôi chiến đấu không chỉ bằng vũ khí, mà bằng Tình Quân Dân Bất Diệt, bằng lòng biết ơn vô hạn đối với nhân dân.

Chào bạn. Chúng ta tiếp tục Câu Chuyện Số 35. Tôi xin phép được hóa thân thành Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, để kể về một câu chuyện mưu trí và lòng dũng cảm cá nhân đã xoay chuyển tình thế trận đánh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn