Bài viết

Hạt gạo cuối cùng

Sau nhiều ngày hành quân, lương thực cạn dần. Tổ của Tuấn chỉ còn một nắm gạo nhỏ. Mọi người nhìn nhau, im lặng. Tuấn đề nghị chia đều. Mỗi người chỉ được vài hạt, không đủ no, nhưng đủ để tiếp tục bước. Họ nấu chung một nồi cháo loãng. Khi ăn, không ai than phiền. Ngược lại, họ còn kể chuyện, cười đùa như thể đang có một bữa ăn đầy đủ. Chính sự sẻ chia khiến nắm gạo trở nên quý giá hơn. Không ai bị bỏ lại phía sau, không ai phải chịu đói một mình. Ngày hôm sau, họ gặp được đơn vị tiếp tế. Nhưng

Lào Cai05/05/2026Sưu tầm (Lục Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều ngày hành quân, lương thực cạn dần. Tổ của Tuấn chỉ còn một nắm gạo nhỏ.
Mọi người nhìn nhau, im lặng. Tuấn đề nghị chia đều. Mỗi người chỉ được vài hạt, không đủ no, nhưng đủ để tiếp tục bước.
Họ nấu chung một nồi cháo loãng. Khi ăn, không ai than phiền. Ngược lại, họ còn kể chuyện, cười đùa như thể đang có một bữa ăn đầy đủ.
Chính sự sẻ chia khiến nắm gạo trở nên quý giá hơn. Không ai bị bỏ lại phía sau, không ai phải chịu đói một mình.
Ngày hôm sau, họ gặp được đơn vị tiếp tế. Nhưng ký ức về nắm gạo cuối cùng vẫn theo họ suốt đời.
Đó không chỉ là thức ăn, mà là minh chứng cho tình đồng đội không gì thay thế được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn