Bài viết

Hạt gạo cuối cùng

Phú Thọ23/01/2026Trần Ngọc Sáng (Đoàn xã Tam Đảo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Kho lương của đơn vị chỉ còn đúng một bao gạo nhỏ. Bao gạo ấy được buộc chặt trong góc hầm, như một thứ tài sản quý giá hơn cả đạn dược. Những ngày qua, mưa rừng liên tiếp, đường tiếp tế bị cắt đứt, bộ đội phải ăn cháo loãng cầm hơi. Ai cũng đói, cái đói âm ỉ, rát ruột nhưng không ai than vãn.

Tối đó, tiểu đội của Phúc được chia phần nấu cơm từ số gạo còn lại. Chỉ một nồi nhỏ, nếu chia đều thì mỗi người chỉ được vài thìa. Phúc vo gạo rất nhẹ tay, như sợ làm rơi mất từng hạt. Anh nhìn những hạt gạo trắng trong lòng bàn tay mà thấy thương đến lạ. Ở quê, có khi người ta đổ cả bát cơm thừa cho gà, còn ở đây, mỗi hạt gạo là mồ hôi, là máu, là mạng sống của bao người vận chuyển.

Khi cơm chín, mùi thơm lan khắp hầm. Cả tiểu đội im lặng. Phúc chia đều vào từng bát, mỗi bát chỉ lưng lửng. Bất chợt, anh nhìn sang Tuấn – chiến sĩ trẻ nhất – đang ngồi tựa vách, mặt tái nhợt vì sốt rét. Tuấn run run cầm bát cháo, nhưng rõ ràng không còn sức.

Phúc lặng lẽ gạt một nửa phần cơm của mình sang bát Tuấn. Một người khác nhìn thấy, cũng âm thầm làm theo. Rồi người thứ ba, người thứ tư. Chẳng ai nói gì, chỉ có tiếng thìa chạm vào bát khẽ khàng trong đêm yên ắng.

Tuấn ngẩng lên, mắt đỏ hoe:
– “Các anh… để em ăn thế này sao được?”
Phúc cười nhẹ:
– “Ăn đi, mai còn sức mà đi. Tụi anh quen đói rồi.”

Tuấn cúi đầu, nước mắt rơi xuống bát cơm nóng. Đó không chỉ là nước mắt vì đói, mà vì xúc động. Lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu thế nào là tình đồng đội – thứ tình cảm khiến người ta sẵn sàng nhường nhau cả phần sống của mình.

Đêm ấy, nhiều người đi ngủ với cái bụng còn lép, nhưng lòng lại ấm lạ thường. Không ai biết ngày mai sẽ có gạo hay không, nhưng ai cũng tin rằng, chỉ cần còn bên nhau, còn biết chia sẻ, thì dù chỉ một hạt gạo cuối cùng, họ vẫn đủ sức vượt qua.

Giữa chiến tranh khốc liệt, hạt gạo nhỏ bé ấy đã trở thành biểu tượng của tình người, của sự hy sinh thầm lặng, làm nên sức mạnh để họ đứng vững trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn