Cựu chiến binh

Hạt gạo hậu phương

Tôi là Hà Văn Lâm, sinh năm 1942, người con của thôn Ngán, xã Khả Cửu. Đến hôm nay, dù đã đi qua nhiều năm tháng, trong ký ức của tôi vẫn còn nguyên hình ảnh những mùa lúa quê hương và những hạt gạo nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao tình cảm của hậu phương dành cho tiền tuyến.

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hạt gạo hậu phương

(Qua lời kể của ông Hà Văn Lâm, sinh năm 1942, thôn Ngán)

Tôi là Hà Văn Lâm, sinh năm 1942, người con của thôn Ngán, xã Khả Cửu. Đến hôm nay, dù đã đi qua nhiều năm tháng, trong ký ức của tôi vẫn còn nguyên hình ảnh những mùa lúa quê hương và những hạt gạo nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao tình cảm của hậu phương dành cho tiền tuyến.

Ngày ấy, đất nước còn trong những năm tháng chiến tranh gian khổ. Cuộc sống của bà con vùng cao còn nhiều thiếu thốn, nhưng ai cũng có chung một suy nghĩ: phải làm thật tốt công việc hậu phương để góp sức cùng bộ đội bảo vệ Tổ quốc.

Ở thôn Ngán khi ấy, nhà nhà thi đua tăng gia sản xuất. Người dân lên nương, xuống ruộng từ sáng sớm đến khi mặt trời khuất sau núi. Những bông lúa trên nương, những thửa ruộng nhỏ ven suối được bà con chăm chút từng ngày.

Tôi còn nhớ, mỗi mùa thu hoạch, bà con trong thôn không chỉ nghĩ đến việc đủ ăn cho gia đình mà còn dành những phần thóc tốt nhất để đóng góp cho kháng chiến.

Những hạt gạo được phơi dưới nắng, được sàng sạch, gói ghém cẩn thận. Đó không chỉ là lương thực, mà còn là tình cảm của người dân quê tôi gửi đến những người lính đang ngày đêm chiến đấu nơi tiền tuyến.

Có lần, tôi cùng bà con vận chuyển những bao gạo ra điểm tập kết. Đường núi quanh co, dốc cao, nhưng ai cũng cố gắng. Có những người mẹ tuổi đã cao vẫn gùi từng gùi lúa, từng bao gạo trên vai.

Một bà cụ trong thôn vừa đi vừa nói:

"Bộ đội ngoài mặt trận còn gian khổ hơn mình nhiều. Mình góp được hạt gạo nào là góp thêm sức mạnh cho các con, các cháu nơi chiến trường."

Câu nói giản dị ấy khiến chúng tôi ai cũng xúc động.

Tôi nhớ nhất là hình ảnh những bao gạo nhỏ được buộc chặt bằng dây lạt, bên trong là những hạt gạo trắng tinh từ đồng ruộng quê nhà. Mỗi bao gạo đều mang theo mồ hôi của người nông dân, tình thương của người mẹ, sự mong mỏi của cả bản làng.

Nhiều năm sau, khi gặp lại những người lính trở về, tôi mới hiểu rằng những hạt gạo hậu phương ngày ấy đã có ý nghĩa lớn lao như thế nào.

Một người lính từng nói với tôi:

"Trong những ngày gian khó, mỗi bát cơm chúng tôi ăn đều nhớ đến công sức của đồng bào phía sau. Chính tình cảm ấy giúp chúng tôi có thêm niềm tin để vượt qua thử thách."

Nghe vậy, tôi càng thấm thía rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người cầm súng nơi chiến trường, mà còn bởi hàng triệu con người âm thầm lao động nơi hậu phương.

Hôm nay, nhìn quê hương Khả Cửu đổi mới từng ngày, những cánh đồng xanh tốt, những mái nhà khang trang, tôi lại nhớ về những mùa lúa năm xưa.

Những hạt gạo nhỏ bé ngày ấy đã góp phần viết nên câu chuyện lớn của dân tộc. Đó là câu chuyện về lòng yêu nước, về sự đoàn kết và tinh thần “tất cả vì tiền tuyến, vì ngày mai hòa bình”.

Tôi vẫn thường kể với con cháu:

"Đừng bao giờ coi thường những điều bình dị. Một hạt gạo, một bó rau, một tấm lòng sẻ chia cũng có thể góp phần làm nên những điều lớn lao."

Và với tôi, hạt gạo hậu phương năm ấy mãi là biểu tượng đẹp của quê hương thôn Ngán – nơi những con người bình dị đã góp sức mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Thông điệp: Mỗi hạt gạo gửi ra tiền tuyến là một giọt mồ hôi, một tấm lòng và một niềm tin chiến thắng của hậu phương. Những đóng góp thầm lặng của nhân dân chính là nền tảng vững chắc làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hạt gạo hậu phương | Câu chuyện thời hoa lửa