Hạt gạo kháng chiến
Tháng 4 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Đội thanh niên xung phong chúng tôi nhận lệnh khẩn cấp: Gánh gạo vượt qua đèo Pha Đin và sông Mã để kịp tiếp tế cho bộ đội ngoài tiền tuyến. Lương thực lúc này quý hơn vàng, bộ đội có ăn mới có sức đánh sập tập đoàn cứ điểm. Đêm đó, mưa rừng Tây Bắc xối xả, đường sạt lở từng mảng lớn, bùn ngập đến ngang ống chân. Đôi vai gầy của tôi oằn xuống dưới sức nặng của hai bồ gạo nặng hơn 40 cân. Đòn gánh tre rạn tiếng “rắc rắc”, cọ sát vào vai đến rớm máu, ướt đẫm tấm áo nâu sờn. Đường trơn trượt, chỉ một bước sẩy chân là cả người và gạo sẽ lao xuống vực sâu. Chúng tôi bảo nhau gài chặt lá chuối, bọc nilon bọc kín từng bao gạo, thà người ướt, người đói chứ quyết không để một hạt gạo nào bị thấm nước mưa. Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu. Pháo sáng rực một góc trời, bom nổ chát chúa ngay bên sườn núi. Đất đá bay rào rào. Tôi bị hất văng vào vách đá, đầu gối va vào đá tai mèo đau nhói. Nhìn sang bên cạnh, Thành – cậu bạn cùng quê – đang ôm chặt bồ gạo, lấy thân mình che chắn khỏi đất đá văng vào. Thành cười trừ, mặt lấm lem bùn đất: “Xương sườn gãy còn lành được, chứ gạo mà hỏng thì bộ đội lấy gì ăn để đánh Tây!”. Rạng sáng, đoàn chúng tôi cũng chạm đích, giao nguyên vẹn những bồ gạo khô ráo cho đơn vị hậu cần. Nhìn các chiến sĩ mừng rỡ đón nhận, mọi mệt mỏi, đau đớn trong tôi đều tan biến. Giữa tiếng pháo gầm, nụ cười của những người trẻ tuổi chúng tôi rạng rỡ hơn bao giờ hết, tự hào vì đã góp những giọt mồ hôi dệt nên chiến thắng lịch sử của dân tộc.


