HẠT GẠO NGHĨA TÌNH
HẠT GẠO NGHĨA TÌNH
Nhắc lại ký ức ấy, ông Nguyễn Quang Ấn trầm ngâm nhìn xa xăm. Ông bảo, đó không chỉ là những ngày đói rét mà còn là những ngày tình đồng chí, nghĩa đồng bào sáng lên hơn bao giờ hết. Những củ sắn, củ khoai mà bà con lặng lẽ để trước cổng doanh trại, những nắm muối gói trong tàu lá chuối, hay đôi khi chỉ là bát nước chè xanh nóng hổi… đều trở thành nguồn động viên vô giá để anh em vững lòng bám trụ.
Ông kể, cả đơn vị ông lúc đó chỉ còn 20kg gạo. Anh em bảo nhau nhường lại số gạo đó để nấu cháo cho những người anh em bị ốm, bị thương. Còn nhưng anh em khác chia nhau vào dân xin sắn. Ấy vậy mà một tháng trời dòng dã, đơn vị ông đã bám trụ được. “Thời đó cực lắm, nhưng thương nhau lắm”, ông cười hiền.
Đến khi lương thực từ hậu phương được chuyển đến, cả đơn vị vỡ òa như gặp lại người thân lâu ngày. Hôm ấy, bếp quân nhu đỏ lửa suốt buổi, nồi cơm trắng đầu tiên sau một tháng trời làm nhiều chiến sĩ nghẹn ngào không nói nên lời. Ông Ấn lúc đó đứng nhìn đàn em của mình mà thấy trái tim ấm lại—vì họ đã vượt qua được những ngày cam go nhất bằng sự sẻ chia và tình thương.
Giờ đây, sống giữa thời bình đủ đầy, trong bếp nhà ông luôn có một hũ gạo được đặt ngay ngắn, sạch sẽ. Ông bảo, mỗi lần mở nắp hũ gạo là ông lại nhớ đến những ngày gian khó, nhớ cảnh anh em bưng bát cháo loãng cho nhau, nhớ tiếng gió rừng hun hút và mùi sắn luộc thơm nồng trong căn lán tạm.
“Qua rồi cái đói cái rét, nhưng để lại trong tôi bài học cả đời: phải biết quý từng hạt gạo, từng bữa cơm. Bởi đằng sau hạt gạo hôm nay là mồ hôi, là máu, là cả một thời thanh xuân của biết bao người lính đã nằm lại” – ông xúc động nói.
Câu chuyện của ông Nguyễn Quang Ấn không chỉ là hồi ức chiến tranh, mà còn là lời nhắn gửi thế hệ trẻ hôm nay hãy biết trân trọng hòa bình, trân trọng cuộc sống, và trân quý những giá trị giản dị nhất mà cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ của mình.



