Hạt gạo sấy trên đỉnh Phù Phèn
Trong chiến dịch Nam Lào năm 1971, tiểu đội trinh sát của anh Đức bị kẹp giữa hai gọng kìm của địch trên đỉnh núi Phù Phèn. Hết lương thực, nguồn nước bị chặn, năm người lính phải chia nhau từng giọt sương đọng trên lá cây để cầm cự.
Trong chiến dịch Nam Lào năm 1971, tiểu đội trinh sát của anh Đức bị kẹp giữa hai gọng kìm của địch trên đỉnh núi Phù Phèn. Hết lương thực, nguồn nước bị chặn, năm người lính phải chia nhau từng giọt sương đọng trên lá cây để cầm cự. Đến ngày thứ tư, trong cái đói hoa mắt, chiến sĩ trẻ tên Minh ngất đi vì kiệt sức. Đức lục lại toàn bộ ba lô của cả tiểu đội và tìm thấy một báu vật còn sót lại: một túi gạo sấy nhỏ nặng chừng hai lạng, vốn là phần lương khô dự phòng cuối cùng.
Đức không ăn. Anh mang túi gạo sấy đem ngâm vào chiếc ca nhôm chứa chút nước mưa đục ngầu vừa hứng được. Khi hạt gạo nở ra, Đức ân cần bón từng thìa nhỏ vào miệng Minh. Minh tỉnh lại, nhìn thấy các đồng đội xung quanh môi khô nẻ, đôi mắt sâu hoắm vì đói, anh đẩy thìa cơm ra: "Anh Đức ăn đi, các anh còn phải chỉ huy...". Đức nắm chặt tay Minh, nghiêm giọng nhưng mắt rơm rớm: "Cậu là em út, phải sống để về gặp mẹ. Đội hình này không ai được bỏ cuộc!".
Chia nhau từng hạt gạo sấy nhạt nhẽo giữa đỉnh núi sương giăng, năm người lính đã dìu nhau vượt qua vòng vây khép chặt của kẻ thù để trở về đơn vị an toàn. Bát cơm ngâm nước mưa năm ấy trở thành ký ức không bao giờ phai mờ về tình đồng chí, đồng đội chí thiết, coi sự sống của bạn chiến đấu cao hơn cả bản thân mình.


