Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Hạt Gạo Trong Túi Áo”

Ông Lý Văn Sơn từng làm nhiệm vụ hậu cần, vận chuyển lương thực cho các đơn vị chiến đấu ở chiến trường miền Trung giai đoạn 1971–1973. Một lần cứu đói cho cả tiểu đội bằng những hạt gạo cuối cùng đã trở thành ký ức sâu sắc nhất trong đời ông.

An Giang08/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường miền Trung bước vào giai đoạn căng thẳng, đường tiếp tế thường xuyên bị đánh phá. Lương thực nhiều lúc không kịp chuyển vào, các đơn vị phải chia từng nắm gạo nhỏ để duy trì sức chiến đấu.

Lý Văn Sơn khi ấy hai mươi ba tuổi, thuộc tổ hậu cần chuyên vận chuyển gạo và thuốc men qua các cung đường rừng.

Một chuyến đi cuối mùa mưa, đoàn của ông bị máy bay phát hiện và ném bom gần khu vực tập kết. Cả đoàn phải tản ra, nhiều bao gạo bị rách, lẫn vào bùn đất.

Sau khi kiểm tra lại, ông phát hiện phần lương thực còn lại chỉ đủ cho một nhóm nhỏ trong một ngày.

Tiểu đội phía trước đang chờ tiếp tế đã hết sạch lương thực từ hai hôm trước.

Ông Sơn ngồi lặng im rất lâu.

Trong túi áo, ông còn một nắm gạo nhỏ rơi ra khi gom hàng — chỉ chừng vài chục hạt.

Ông quyết định giữ lại phần gạo ít ỏi đó không phải cho mình, mà để chia cho những người yếu nhất trong đơn vị.

Đêm hôm ấy, giữa rừng lạnh, ông cùng đồng đội nấu nồi cháo loãng từ phần gạo còn sót lại.

Mỗi người chỉ được một bát rất nhỏ, nhưng ai cũng ăn trong im lặng.

Không ai phàn nàn, bởi ai cũng hiểu đó là phần cuối cùng còn lại.

Sáng hôm sau, đoàn tiếp tế mới đến được.

Sau này, ông Sơn vẫn nhớ rõ cảm giác khi cầm trên tay những hạt gạo cuối cùng ấy. Với ông, đó không chỉ là lương thực, mà là ranh giới giữa đói và sống, giữa thiếu thốn và tình đồng đội.

Ông thường nói:

“Có những hạt gạo nhỏ đến mức không thể đong được, nhưng lại đủ để giữ một người không gục ngã.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn