Cựu chiến binh

HẠT GIỐNG CỦA NGÀY MAI

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HẠT GIỐNG CỦA NGÀY MAI

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Sau Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, nhiều vùng quê bị tàn phá, người dân phải rời bỏ ruộng đồng và cuộc sống bị đảo lộn.

Ở một ngôi làng nhỏ, có một cậu bé tên Lâm sống cùng mẹ.

Gia đình Lâm làm nông. Cha cậu đã lên đường chiến đấu từ khi Lâm còn rất nhỏ.

Trước ngày đi, cha đưa cho Lâm một túi vải nhỏ.

Lâm mở ra.

Bên trong là những hạt giống.

Cậu hỏi:

— Cha đưa con cái này làm gì?

Cha mỉm cười:

— Đây là giống lúa tốt. Khi nào hòa bình, con hãy gieo xuống ruộng.

Lâm ôm chiếc túi.

— Con sẽ giữ thật cẩn thận.

Cha đặt tay lên vai con:

— Cha tin con.

Nhưng cha Lâm đã không thể trở về.

Sau những năm tháng chiến tranh, Lâm và mẹ trở lại quê.

Cánh đồng trước nhà đã bị bỏ hoang từ lâu.

Lâm lấy chiếc túi vải cũ ra.

Những hạt giống vẫn còn được giữ cẩn thận.

Mẹ nhìn con:

— Con còn giữ chúng sao?

Lâm gật đầu.

— Cha bảo con phải gieo.

Hai mẹ con bắt đầu làm ruộng.

Đất cứng và khô.

Nhiều người trong làng nói:

— Không biết bao giờ ruộng mới trở lại như trước.

Lâm đáp:

— Mình cứ làm từng chút một.

Anh cuốc đất.

Dẫn nước.

Làm lại bờ ruộng.

Rồi gieo những hạt giống cha để lại.

Ngày đầu tiên không có gì xảy ra.

Ngày thứ hai cũng vậy.

Nhưng đến một buổi sáng, Lâm nhìn thấy những mầm xanh nhỏ nhú lên khỏi mặt đất.

Anh đứng sững.

Mẹ chạy đến.

— Lúa mọc rồi con!

Lâm mỉm cười.

— Cha đã giữ lời.

Từ ruộng của Lâm, những hạt giống được nhân lên.

Anh chia cho những gia đình khác trong làng.

Người này nhận một ít.

Người kia nhận một ít.

Cả cánh đồng dần xanh trở lại.

Những mùa sau, năng suất lúa ngày càng cao.

Lâm bắt đầu thử nghiệm những phương pháp canh tác mới.

Anh ghi chép từng mùa vụ.

So sánh giống lúa.

Tìm cách tiết kiệm nước.

Những người trẻ trong làng cũng đến học hỏi.

Một cậu bé hỏi:

— Chú Lâm, ai dạy chú làm những việc này?

Lâm nhìn cánh đồng:

— Cha chú cho chú hạt giống. Còn cách làm thì chú tự học.

Nhiều năm sau, Lâm trở thành kỹ sư nông nghiệp.

Anh đi nhiều nơi để giúp nông dân cải thiện sản xuất.

Trong một buổi nói chuyện với học sinh, một em hỏi:

— Chú nghĩ điều gì quan trọng nhất để quê hương phát triển?

Lâm trả lời:

— Có niềm tin là chưa đủ. Chúng ta còn phải học hỏi và sáng tạo.

Anh lấy một hạt lúa đặt lên bàn.

— Hạt giống này nhỏ bé, nhưng nếu được gieo đúng cách, nó có thể tạo ra cả một mùa vàng.

Anh nhìn những học sinh trước mặt.

— Con người cũng vậy. Một ý tưởng nhỏ, nếu được chăm sóc bằng kiến thức và sự cố gắng, có thể tạo ra những thay đổi rất lớn.

Chiều hôm đó, Lâm trở về cánh đồng quê.

Gió thổi qua những bông lúa.

Anh nhớ đến người cha đã không thể nhìn thấy mùa vàng đầu tiên.

Nhưng anh biết hạt giống năm xưa đã hoàn thành sứ mệnh của nó.

Một túi hạt giống nhỏ đã trở thành khởi đầu cho cả một mùa vàng. Câu chuyện ấy cho thấy sức mạnh của niềm tin, tri thức và sự sáng tạo trong quá trình xây dựng quê hương sau chiến tranh. Từ những mất mát của quá khứ, thế hệ mới không chỉ khôi phục những gì đã mất mà còn tìm cách làm tốt hơn, hiệu quả hơn và hướng tới một tương lai phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn