HẠT GIỐNG CUỐI CÙNG
HẠT GIỐNG CUỐI CÙNG
Ngày lên đường, người lính tên Bình lấy trong túi một nắm hạt giống.
Mẹ hỏi:
— Con mang theo làm gì?
Bình cười:
— Sau này hòa bình, con sẽ trồng một cánh đồng hoa cho mẹ.
Mẹ nhìn con:
— Chiến tranh rồi sẽ qua phải không?
Bình gật đầu.
— Nhất định.
Nắm hạt giống theo anh suốt những năm chiến đấu.
Anh không bao giờ quên nó.
Mỗi lần nghỉ chân, anh lại lấy ra nhìn.
Nhưng trong một trận đánh lớn, Bình hy sinh.
Chiếc ba lô của anh được đồng đội mang về.
Trong đó vẫn còn nắm hạt giống.
Người đồng đội tìm đến mẹ Bình.
Ông đặt nắm hạt giống vào tay bà.
— Anh ấy giữ nó đến cuối cùng.
Bà mẹ nhìn những hạt giống nhỏ bé.
Bà không khóc.
Bà chỉ hỏi:
— Nó có nói gì không?
Người đồng đội đáp:
— Anh ấy nói: “Nếu tôi không về, hãy trồng giúp tôi.”
Mùa xuân năm sau, bà mang hạt giống ra cánh đồng sau nhà.
Bà gieo từng hạt xuống đất.
Ngày qua ngày, bà chăm sóc chúng.
Rồi những mầm xanh nhú lên.
Vài tháng sau, cả cánh đồng nở hoa.
Những bông hoa đỏ trải dài dưới ánh nắng.
Người trong làng gọi đó là cánh đồng của Bình.
Nhiều năm sau, bà mẹ đã già.
Trẻ con trong làng thường chạy đến cánh đồng chơi.
Một đứa bé hỏi:
— Bà ơi, ai trồng những bông hoa này?
Bà mỉm cười:
— Con trai bà.
— Anh ấy đâu rồi?
Bà nhìn cánh đồng.
— Anh ấy không còn nữa.
Đứa bé buồn.
Bà xoa đầu nó.
— Nhưng con thấy không? Hoa vẫn nở.
Đứa bé gật đầu.
Bà nhìn lên bầu trời.
— Chừng nào hoa còn nở, chừng đó người ta còn nhớ đến nó.
Chiều xuống, gió thổi qua cánh đồng.
Những bông hoa cùng nghiêng mình.
Bà mẹ đứng giữa cánh đồng, bàn tay run rẩy chạm vào một bông hoa.
— Con à...
Bà mỉm cười.
— Mẹ trồng được rồi.
Chiến tranh đã lấy đi người con trai.
Nhưng không thể lấy đi hạt giống anh để lại.
Và từ một nắm hạt giống nhỏ bé, cả một cánh đồng đã được sinh ra.
Có những người không kịp nhìn thấy mùa hoa mình gieo, nhưng họ vẫn để lại cho đời một mùa xuân.


