Bài viết

HẠT GIỐNG ĐỎ LA BẰNG – PHẦN 6: LỜI THỀ DỘI VÀO VÁCH ĐẤT

Trong buổi lễ kết nạp, đồng chí Đặng Tùng thay mặt Đảng Cộng sản Đông Dương và Chi bộ hải ngoại Long Châu đọc Điều lệ Đảng; bốn đảng viên mới đã tuyên thệ trước cờ Đảng — một chi tiết được ghi lại từ chính hồi ký của người trong cuộc.

Thái Nguyên06/07/2026Chi đoàn trường THCS Phúc Trìu (Tuổi trẻ xã Đại Phúc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điều đáng quý của chi tiết này là nó không đến từ suy đoán hay dàn dựng của người viết sử đời sau, mà đến từ chính hồi ký của đồng chí Đường Văn Hon (Đường Nhất Quý) — một trong bốn người có mặt trong đêm định mệnh ấy. Theo lời kể của ông, trong buổi lễ kết nạp, đồng chí Đặng Tùng đã thay mặt Đảng Cộng sản Đông Dương, thay mặt Chi bộ hải ngoại Long Châu, đọc Điều lệ Đảng cho bốn người nghe, và sau đó bốn đồng chí đảng viên mới đã tuyên thệ trước cờ Đảng. Một nhân chứng lịch sử tự thuật lại chính khoảnh khắc mình đã trải qua — đó là loại tư liệu quý giá và đáng tin cậy nhất mà lịch sử địa phương có thể có được.

Giữa một vùng núi rừng hẻo lánh không có trụ sở, không loa đài, không nghi thức rườm rà, buổi lễ kết nạp bốn đảng viên đầu tiên của tỉnh Thái Nguyên vẫn giữ đầy đủ tính trang nghiêm của một nghi thức chính trị trọng đại. Đọc Điều lệ Đảng, tuyên thệ trước cờ Đảng — đó là hai nghi thức căn bản nhất, nhưng cũng thiêng liêng nhất, của một người cộng sản bất cứ ở đâu trên thế giới, và đêm hôm ấy chúng được cử hành trong một hoàn cảnh khắc nghiệt hơn bất cứ nơi nào khác: không ánh đèn sáng rực, không hàng trăm người chứng kiến, chỉ có bốn con người, một cán bộ liên lạc, và một lá cờ có lẽ phải giấu kỹ ngay sau khi buổi lễ kết thúc.

Cũng cần hình dung rằng, vào thời điểm ấy, việc đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Đông Dương không phải là một vinh dự được công khai thừa nhận, mà là một bản án treo lơ lửng trên đầu. Luật lệ của chính quyền thực dân đối với những người cộng sản bị bắt giữ thời kỳ này vô cùng hà khắc — tù đày, tra tấn, thậm chí án tử hình không phải là điều hiếm gặp đối với những đảng viên bị lộ. Bốn người đàn ông đứng dưới ánh đèn dầu lạc mờ tỏ đêm hôm ấy hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả cho lời thề mình vừa thốt ra. Nhưng họ vẫn ở lại, vẫn tuyên thệ, vẫn ký tên (hoặc điểm chỉ) vào một tổ chức mà khi ấy chưa có gì đảm bảo sẽ tồn tại được đến ngày mai. Đó chính là phẩm chất khiến bốn cái tên Đường Văn Hon, Đường Văn Ngân, Nông Văn Ái, Hoàng Văn Nghiệp xứng đáng được ghi vào những trang đầu tiên của lịch sử Đảng bộ tỉnh Thái Nguyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HẠT GIỐNG ĐỎ LA BẰNG – PHẦN 6: LỜI THỀ DỘI VÀO VÁCH ĐẤT | Câu chuyện thời hoa lửa