HẠT GIỐNG ĐỎ VƯƠN LÊN TỪ NƯỚC MẮT VÀ THÙ HẬN

Hôm nay, chúng ta cùng cúi đầu tưởng nhớ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Trương Văn Tôn, người đội viên du kích nhỏ tuổi đã hóa thân thành đài hoa bất tử khi mới chỉ tròn 12 tuổi. Sự hy sinh của em không chỉ là nỗi đau xé lòng mà còn là bản hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, một lời kết án đanh thép sự tàn bạo tận cùng của bè lũ xâm lược.
HẠT GIỐNG ĐỎ VƯƠN LÊN TỪ NƯỚC MẮT VÀ THÙ HẬN
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Hưng Yên, lưu lạc sang Tri Thủy (Phú Xuyên, Hà Tây), tuổi thơ của Trương Văn Tôn là những chuỗi ngày đẫm nước mắt. Năm 1950, Tôn tận mắt chứng kiến mẹ cùng bốn người em họ bị thực dân Pháp sát hại dã man. NỖI CĂM PHẪN SỤC SÔI đã biến cậu bé 11 tuổi trở thành một hạt giống đỏ, một đội viên du kích mưu trí. Dáng người nhỏ thó, Tôn khôn khéo qua mặt mật thám, hương dũng, hóa trang thành trẻ chăn trâu, cắt cỏ để làm nhiệm vụ liên lạc, đưa đón cán bộ, nắm bắt tình hình giặc. Em chính là "mạch máu" sống còn, nối liền Ủy ban Kháng chiến xã với các đội du kích giữa muôn trùng vây của kẻ thù.
"MẠCH MÁU" SỐNG CÒN GIỮA MƯA BOM BÃO ĐẠN KẺ THÙ
Ngày 21/02/1951, thực dân Pháp huy động lực lượng lớn, hỏa lực mạnh càn quét dữ dội vào làng Tri Thủy. Trong cơn mưa pháo điên cuồng, du kích và bộ đội địa phương kiên cường đánh trả suốt 4 tiếng đồng hồ, gây thiệt hại nặng nề cho giặc. Khi lực lượng chênh lệch, lệnh rút lui xuống hầm bí mật được ban ra. Trương Văn Tôn, như một con sóc nhỏ, LAO ĐI GIỮA LÀN ĐẠN DÀY ĐẶC để truyền đạt mệnh lệnh sinh tử. Em đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cứu sống bao đồng đội, nhưng trên đường quay lại bám nắm tình hình, Tôn sa vào tay giặc với dao găm và lựu đạn trong người.
BẢN ÁN MỔ BỤNG, KHOÉT MẮT TÀN ĐỘC VÀ KHÍ TIẾT TUỔI 12 BẤT DIỆT
Biết Tôn là giao liên, kẻ thù bắt đầu dùng lời ngon ngọt dụ dỗ. Khi Tôn kiên quyết không hé răng, chúng hiện nguyên hình là NHỮNG CON THÚ KHÁT MÁU. Chúng đánh đập, tra tấn dã man lên thân hình bé nhỏ của em. Và rồi, một tội ác trời không dung, đất không tha đã xảy ra! KẺ THÙ HÈN HẠ ĐÃ DÙNG DAO MỔ BỤNG, MOI GAN RUỘT CẬU BÉ 12 TUỔI RA NGOÀI, VÀ DÃ MAN HƠN LÀ KHOÉT ĐI ĐÔI MẮT ĐỂ TRA TẤN TỔN HẠI TINH THẦN TÔN. Máu đổ lênh láng, thân thể nát tan, nhưng Tôn vẫn hiên ngang không một lời khai báo, bảo vệ tuyệt đối bí mật của tổ chức.
Khi đồng đội tìm thấy Tôn, em nằm đó thoi thóp bên bờ ao, GAN RUỘT VẪN VẮT NGANG LỒNG NGỰC. Trong hơi thở cuối cùng, câu hỏi duy nhất của người anh hùng nhỏ tuổi không phải là nỗi đau thể xác, mà là: "Các anh chị có sao không? Bố em đâu?". Nghe câu trả lời an ủi, Tôn nở một nụ cười thanh thản rồi trút hơi thở cuối cùng.
NGỌN LỬA SÁNG MÃI CỦA NGƯỜI ANH HÙNG NHỎ TUỔI NHẤT
Sự hy sinh TỘT CÙNG ĐAU ĐỚN VÀ BI TRÁNG của Trương Văn Tôn đã rúng động cả vùng quê Tri Thủy. Em ra đi khi tuổi đời còn quá nhỏ, nhưng khí tiết của em thì cao vút tận trời xanh. Năm 2001, Đảng và Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân cho liệt sĩ Trương Văn Tôn, ghi nhận sự cống hiến vĩ đại của người anh hùng thiếu niên.
Gấp lại trang sử đẫm máu, lòng chúng ta không khỏi nghẹn ngào, xót xa. Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và nước mắt, bằng cả những thân thể trẻ thơ bị cày nát bởi đòn thù. Lớp lớp thế hệ mai sau xin nguyện mãi khắc ghi, nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh bất tử của cậu bé du kích Trương Văn Tôn!



