Bài viết

HẠT GIỐNG GIỮA VÙNG BOM RƠI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Ninh Bình04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: HẠT GIỐNG GIỮA VÙNG BOM RƠI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Nắng tháng bảy rát bỏng, đổ xuống mảnh đất Ngã ba Đồng Lộc như muốn thiêu cháy tất cả. Con đường nơi đây không lúc nào yên tiếng bom. Đất đá bị cày xới, hố sâu chồng lên hố cũ, vậy mà từng đoàn xe vẫn phải đi qua.

Trong đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom, có Hạnh – cô gái nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn và gan lì. Công việc của cô và đồng đội là chạy đua với thời gian: bom vừa dứt là lao ra, lấp đường, thông tuyến, để xe kịp qua.

“Chậm một chút thôi là cả đoàn xe phía sau phải dừng lại,” Hạnh thường nói vậy, như nhắc chính mình.

Giữa nơi chỉ toàn đất đá và khói bụi ấy, Hạnh có một thói quen rất lạ: cô mang theo một túi nhỏ đựng hạt giống.

Một lần, đồng đội hỏi:
“Cậu định trồng cây ở đây à?”

Hạnh cười, ánh mắt sáng lên giữa khuôn mặt lấm lem:
“Ừ. Sau này hết chiến tranh, chỗ này phải có cây chứ.”

Mọi người nghe xong chỉ lắc đầu, nhưng rồi cũng quen.

Mỗi khi có chút thời gian hiếm hoi, Hạnh lại tìm một góc đất ít đá hơn, đào một hố nhỏ, bỏ vào vài hạt giống. Có hôm vừa gieo xong thì bom lại rơi, tất cả bị xóa sạch. Nhưng hôm sau, cô vẫn làm lại.

“Biết đâu có hạt nào sống được,” cô nói.

Một buổi chiều, sau nhiều đợt ném bom liên tiếp, con đường bị phá nặng. Đơn vị nhận lệnh phải thông đường ngay trong đêm.

Hạnh cùng mọi người lao ra làm việc. Đất nóng hổi, khói còn bốc lên. Họ cuốc, họ xúc, họ lấp từng hố bom trong ánh đèn le lói.

Đang làm, một tiếng còi báo động vang lên.

Máy bay quay lại.

“Xuống hầm!” – tiếng chỉ huy vang lên.

Mọi người chạy vội. Nhưng Hạnh chợt khựng lại.

Ngay giữa đoạn đường vừa lấp, có một bao đất chưa được san phẳng. Nếu xe chạy qua, rất dễ lật.

Chỉ một khoảnh khắc.

Hạnh quay lại.

Cô cầm xẻng, cố gắng san nốt chỗ đất còn dang dở. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, mặt đất rung lên từng hồi.

Một đồng đội từ hầm hét lớn:
“Hạnh! Vào đi!”

Nhưng cô không quay lại.

Chỉ thêm một chút nữa thôi…

Rồi ánh chớp lóe lên.

Mặt đất như vỡ tung.

Khi trận bom dứt, đồng đội chạy ra. Con đường đã được san phẳng. Nhưng Hạnh… không còn ở đó nữa.

Chỉ có chiếc túi nhỏ văng ra bên mép đường. Những hạt giống rơi lẫn vào đất đỏ.

Nhiều ngày sau, con đường vẫn được giữ thông. Xe vẫn qua lại không ngừng.

Mùa mưa đến.

Giữa những hố bom cũ, người ta bắt đầu thấy những mầm xanh nhỏ bé nhú lên. Không ai biết chúng đến từ đâu, chỉ biết rằng chúng lớn dần, bám rễ vào mảnh đất từng bị xới tung bởi bom đạn.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Ngã ba Đồng Lộc trở nên yên bình. Cây cối xanh lên, che phủ những vết tích cũ.

Người ta kể rằng, những hàng cây nơi đây có một phần bắt đầu từ những hạt giống năm ấy.

Những hạt giống được gieo không phải trong sự bình yên, mà giữa khói lửa và hiểm nguy.

Và có lẽ, điều kỳ diệu nhất không phải là chúng đã nảy mầm.

Mà là giữa thời hoa lửa, vẫn có những con người tin vào một ngày mai xanh.

Tin đến mức sẵn sàng đánh đổi tất cả… chỉ để gieo xuống một mầm sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn