Hạt giống không nảy mầm
Một câu chuyện lặng lẽ về một nắm hạt giống được giữ suốt những năm chiến tranh nhưng không bao giờ nảy mầm. Thứ không lớn lên không phải vì đất xấu, mà vì nó mang theo một lời hứa chưa kịp thực hiện.
Năm 1972, tôi sống cùng cha trong một vùng quê nghèo, nơi ruộng đồng nhiều lần bị bom cày xới. Mỗi mùa gieo trồng đều là một lần đánh cược với số phận.
Trước khi lên đường nhập ngũ, cha tôi đưa cho tôi một túi nhỏ đựng hạt giống. Ông nói:
“Khi nào đất yên, con trồng lại. Nhớ giữ giống này, nhà mình bao đời trồng nó.”
Tôi cất túi hạt vào một chiếc hộp gỗ, đặt trong hầm trú ẩn. Những ngày sau đó, bom đạn liên tiếp, ruộng vườn bị phá hủy, tôi không còn chỗ nào để gieo trồng.
Nhiều lần tôi lấy túi hạt ra, định mang đi gieo ở một mảnh đất nào đó còn sót lại. Nhưng lần nào cũng dừng lại. Không phải vì thiếu đất, mà vì tôi cứ nghĩ:
“Phải đợi cha về rồi cùng trồng.”
Thời gian trôi qua. Một ngày, tôi nhận tin cha không trở về nữa.
Tôi vẫn giữ túi hạt giống. Năm chiến tranh kết thúc, đất đai dần hồi phục, mọi người bắt đầu gieo trồng lại. Ai cũng khuyên tôi mang hạt ra trồng.
Tôi làm theo.
Nhưng lạ thay, không một hạt nào nảy mầm.
Tôi thử lại lần nữa, rồi lần nữa. Vẫn vậy. Những hạt giống ấy nằm im trong đất, như chưa từng có ý định sống dậy.
Một cụ già trong làng nhìn tôi, nói chậm rãi:
“Có những thứ không nảy mầm, không phải vì đất… mà vì nó đã sống ở một nơi khác rồi.”
Tôi không hiểu hết câu nói ấy, nhưng tôi cất lại những hạt giống còn sót, không gieo nữa.
Đến bây giờ, tôi vẫn giữ chúng trong chiếc hộp gỗ cũ.
Với người khác, đó chỉ là những hạt giống đã chết. Nhưng với tôi, đó là lời hứa chưa kịp thực hiện – một mùa gieo trồng mãi mãi dừng lại giữa chiến tranh.



