Hạt giống mang theo từ quê nhà
Giữa những tháng ngày chiến tranh gian khổ nơi chiến trường Tây Nguyên, một nắm hạt giống rau muống mang theo từ quê nhà đã trở thành nguồn vui và niềm hy vọng của cả đơn vị. Câu chuyện giản dị nhưng đong đầy tình đồng đội và khát vọng về cuộc sống yên bình của những người lính thời hoa lửa.
Năm 1973, đơn vị của ông Nguyễn Thành Công đóng quân tại một khu rừng ven suối ở Tây Nguyên. Những trận đánh liên tiếp khiến cuộc sống của anh em vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn hằng ngày chủ yếu là gạo sấy, rau rừng và đôi khi có thêm vài con cá suối.
Trong trung đội có chiến sĩ Lê Văn Hưng, quê ở Hưng Yên. Trước ngày lên đường nhập ngũ, mẹ anh đã đưa cho anh một túi vải nhỏ, bên trong là một nắm hạt giống rau muống.
Bà dặn:
– Khi nào có điều kiện, con gieo xuống đất. Có rau ăn thì đỡ nhớ nhà, mà nhìn cây lớn lên cũng thấy lòng nhẹ nhõm.
Ban đầu, Hưng chỉ giữ túi hạt giống như một kỷ vật. Nhưng vào mùa mưa năm ấy, khi đơn vị dừng chân dài ngày bên bờ suối, anh quyết định cùng đồng đội khai hoang một khoảng đất nhỏ phía sau lán.
Mọi người đều cười:
– Giữa chiến trường mà cũng làm vườn sao?
Hưng vừa vun đất vừa đáp:
– Mai này đất nước hòa bình, ai cũng sẽ về trồng rau, nuôi cá. Mình tập trước thôi!
Ít tuần sau, những luống rau xanh đầu tiên nhú lên. Cả đơn vị vui như đón tin chiến thắng. Ai đi công tác về cũng ghé qua nhìn những cây rau non mơn mởn.
Ông Nguyễn Thành Công nhớ lại:
“Những luống rau ấy chẳng đáng là bao, nhưng chúng khiến chúng tôi thấy cuộc sống vẫn tiếp diễn. Giữa bom đạn, nhìn thấy màu xanh ấy, ai cũng thêm yêu cuộc đời và tin vào ngày mai.”
Một lần, sau trận mưa lớn, nước suối dâng cao làm ngập một phần vườn rau. Cả trung đội thức dậy từ sáng sớm, người đắp đất, người đào rãnh thoát nước để cứu những luống rau.
Chiến sĩ trẻ Trần Quốc Vinh vừa xúc đất vừa cười:
– Rau của đơn vị mình, phải bảo vệ như bảo vệ trận địa chứ!
Tiếng cười vang lên giữa núi rừng khiến bao mệt mỏi tan biến.
Đến ngày đơn vị hành quân sang địa điểm mới, Lê Văn Hưng cẩn thận thu lại một ít hạt giống từ những cây rau đã già để tiếp tục mang theo.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Thành Công trở về quê hương. Trong một lần gặp lại đồng đội cũ, ông bất ngờ thấy Lê Văn Hưng vẫn giữ chiếc túi vải nhỏ năm nào.
Ông Hưng xúc động nói:
– Những hạt giống ấy không chỉ là rau, mà là niềm tin vào hòa bình. Chúng nhắc tôi nhớ rằng, dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, con người vẫn luôn hướng về sự sống và tương lai.



