Hạt giống trong ba lô
Ngày nhập ngũ, cha dúi vào tay Dũng một túi hạt bầu nhỏ.
“Đi đâu thì đi, nhớ mang theo chút đất quê.”
Dũng cười rồi cất túi hạt vào ba lô. Từ đó, nó theo anh qua bao cánh rừng, con suối.
Ở căn cứ giữa núi sâu, đất đai cằn cỗi, rau xanh vô cùng thiếu thốn. Một buổi chiều, Dũng đem mấy hạt bầu ra gieo cạnh bờ suối.
Đồng đội trêu:
“Chiến tranh thế này mà còn trồng bầu?”
Dũng chỉ cười:
“Rồi sẽ có ngày hòa bình.”
Ít lâu sau, giàn bầu xanh mướt vươn lên giữa khu rừng đầy hố bom. Những trái bầu đầu tiên được nấu canh cho thương binh.
Đêm nọ, căn cứ bị pháo kích dữ dội. Sau trận bom, nhiều cây cối cháy rụi nhưng giàn bầu vẫn còn.
Một chiến sĩ nhìn dây bầu đong đưa trong gió rồi nói:
“Nhìn nó giống hy vọng quá.”
Sau chiến tranh, Dũng trở về quê làm nông dân. Trước sân nhà ông luôn có một giàn bầu xanh tốt. Mỗi mùa quả chín, lũ trẻ trong xóm lại tụ tập nghe ông kể chuyện về những ngày bom đạn và giàn bầu từng nuôi sống cả một tiểu đội giữa rừng sâu.



