Cựu chiến binh

Hạt giống trong ba lô người lính

Trong những năm chiến tranh, một người lính trẻ luôn mang theo vài hạt giống cây trong ba lô của mình. Anh tin rằng sau chiến tranh, những hạt giống ấy sẽ được gieo xuống để làm xanh lại vùng đất từng bị bom đạn tàn phá. Hành động nhỏ bé ấy thể hiện niềm tin mãnh liệt vào ngày hòa bình.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh tại vùng rừng núi Quảng Nam, cuộc sống của người lính luôn gắn liền với hành quân và chiến đấu.

Ông Trịnh Văn Hảo khi ấy là một chiến sĩ trẻ mới nhập ngũ chưa lâu.

Trong ba lô của ông, ngoài những vật dụng cần thiết, còn có một chiếc túi nhỏ mà ông luôn giữ rất cẩn thận.

Nhiều đồng đội từng tò mò hỏi:

"Trong túi đó có gì mà cậu giữ kỹ thế?"

Ông Hảo chỉ cười và nói:

"Chỉ là vài hạt giống thôi."

Mọi người nghe vậy đều ngạc nhiên.

Trong thời chiến, người ta mang theo đạn dược, thuốc men, lương thực.

Ít ai mang theo hạt giống.

Thực ra, những hạt giống ấy là do mẹ ông đưa trước ngày lên đường.

Bà nói:

"Khi nào hòa bình, con hãy gieo chúng xuống. Để đất lại xanh."

Lời dặn ấy khiến ông luôn nhớ mãi.

Vì vậy, dù đi đâu, ông cũng mang theo túi hạt giống bên mình.

Một lần, sau một trận bom dữ dội, đơn vị của ông đi qua một khu rừng bị tàn phá nặng nề.

Nhiều cây lớn bị đổ.

Mặt đất cháy xém.

Khói vẫn còn bốc lên từ những thân cây gãy.

Khung cảnh hoang tàn khiến ai nhìn cũng thấy xót xa.

Ông Hảo đứng lặng một lúc.

Rồi ông lấy chiếc túi nhỏ ra.

Từ trong túi, ông lấy vài hạt giống.

Ông đào một lỗ nhỏ trên mặt đất.

Nhẹ nhàng đặt hạt giống xuống.

Phủ đất lại.

Một người đồng đội thấy vậy liền hỏi:

"Cậu làm gì thế?"

Ông Hảo trả lời:

"Tôi trồng một cái cây cho ngày mai."

Người đồng đội im lặng vài giây.

Rồi cũng cúi xuống, giúp ông lấp đất.

Sau hôm đó, mỗi khi đi qua vùng đất bị tàn phá, ông Hảo thường tranh thủ gieo vài hạt giống.

Có khi là hạt bưởi.

Có khi là hạt mít.

Có khi là hạt xoài.

Những việc làm ấy tuy nhỏ bé, nhưng mang lại niềm hy vọng.

Một lần, trong lúc nghỉ chân gần một bìa rừng, ông nhìn thấy một mầm cây nhỏ nhú lên từ mặt đất.

Ông nhận ra đó chính là một hạt giống mà mình đã gieo từ trước.

Nhìn mầm cây non vươn lên giữa đất khô cằn, ông cảm thấy lòng mình ấm lại.

Ông nói với đồng đội:

"Bom đạn có thể phá hủy nhiều thứ, nhưng sự sống vẫn luôn quay trở lại."

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, ông Hảo quay lại vùng đất cũ.

Nơi từng là bãi đất cháy xém năm nào, giờ đã mọc lên những cây xanh.

Không ai biết chính xác cây nào là do ông trồng.

Nhưng trong lòng ông, những hạt giống ngày ấy đã trở thành biểu tượng của niềm tin.

Ông thường kể lại câu chuyện này cho con cháu nghe.

Ông nói:

"Hạt giống nhỏ bé cũng có thể làm nên một khu rừng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn