Hạt Giống Trong Chiếc Túi Vải
Mùa xuân năm 1973, tại một vùng giải phóng ở miền Nam, cuộc sống của người dân dần ổn định hơn sau những tháng ngày chiến sự căng thẳng. Dù bom đạn vẫn còn ở nhiều nơi, bà con đã bắt đầu khai hoang, dựng lại nhà cửa và chuẩn bị cho những vụ mùa mới.
Chiến sĩ dân vận Lê Văn Cường, hai mươi sáu tuổi, quê ở Đồng Tháp, ngoài ba lô quân trang còn mang theo một chiếc túi vải nhỏ.
Trong túi.
Không phải thuốc men.
Cũng không phải lương khô.
Mà là những hạt giống lúa.
Đó là số giống do mẹ anh gửi lên trước ngày vào chiến trường.
Bà dặn:
"Nếu."
"Có nơi."
"Đất lành."
"Hãy."
"Gieo."
"Một nắm."
"Coi như."
"Mẹ cũng."
"Đến."
Từ đó.
Đi qua nơi nào đã yên tiếng súng.
Cường lại xin bà con một khoảnh đất nhỏ.
Gieo vài nắm hạt giống.
Có người hỏi:
"Gieo."
"Ít thế."
"Được gì?"
Anh cười.
"Một."
"Hạt."
"Cũng có."
"Thể thành."
"Một mùa."
Một buổi chiều.
Đơn vị giúp một xóm nhỏ dựng lại những căn nhà bị bom làm hư hại.
Trước lúc rời đi.
Cường lặng lẽ gieo những hạt lúa bên thửa ruộng vừa được be bờ.
Mấy tháng sau.
Có dịp quay lại.
Anh nhìn thấy cánh đồng đã phủ một màu xanh.
Một cụ già nhận ra anh.
Mang theo một bó lúa trĩu bông.
Nói:
"Đây."
"Là."
"Lúa."
"Từ nắm."
"Hạt."
"Hôm ấy."
Cường xúc động.
Nhẹ nhàng vuốt những bông lúa vàng.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về đồng chí Nguyễn Hữu Thọ, người luôn tin vào sức mạnh của nhân dân trong việc xây dựng lại quê hương sau chiến tranh.
Ông nói:
"Chiến thắng."
"Không chỉ."
"Là."
"Ngày."
"Ngừng súng."
"Mà còn."
"Là ngày."
"Đất."
"Nở xanh."
Cường nhìn chiếc túi vải đã gần cũ.
Anh hiểu rằng.
Hạt giống nhỏ nhất.
Cũng mang theo hy vọng lớn nhất.
Sau ngày đất nước thống nhất, Cường trở về quê làm cán bộ nông nghiệp.
Chiếc túi vải năm xưa được ông treo trong phòng làm việc.
Bên trong vẫn còn vài hạt giống đã được giữ gìn cẩn thận.
Một hôm.
Một em học sinh tham quan hỏi:
"Chú ơi."
"Sao không."
"Gieo hết?"
Cường mỉm cười.
Ông lấy ra một hạt lúa.
Đặt vào lòng bàn tay em.
"Để."
"Các cháu."
"Hiểu rằng."
"Mỗi mùa vàng."
"Đều bắt đầu."
"Từ một."
"Hạt giống."
"Của niềm tin."
Ngoài cánh đồng, gió đưa những bông lúa chín đung đưa dưới nắng.
Cường nhìn khung cảnh thanh bình.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những người không chỉ chiến đấu để giành lại đất nước mà còn nghĩ đến ngày mai, khi trên chính mảnh đất ấy sẽ mọc lên những mùa lúa mới, nuôi dưỡng cuộc sống và tương lai của bao thế hệ.



