Bài viết

Hạt Giống Trong Túi Áo

Giữa những ngày bom đạn ác liệt, vài hạt giống nhỏ được cất trong túi áo đã nuôi dưỡng niềm tin về ngày hòa bình và những mùa xanh trở lại.

Đắk Lắk27/04/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập-CưBao)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, bà Lê Thị Xuân mới hai mươi tuổi, tham gia đội dân công hỏa tuyến chuyên gùi gạo, tải đạn và chuyển thư cho bộ đội ở chiến trường Khu V. Những con đường rừng dốc cao, mưa nắng thất thường, đôi vai ai cũng hằn sâu vết đòn gánh.

Trong túi áo bà Xuân luôn có một gói vải nhỏ. Đồng đội tò mò hỏi bên trong là gì, bà chỉ mỉm cười giữ kín. Một hôm nghỉ chân bên suối, mọi người mở ra xem thì thấy đó là vài hạt bắp, hạt đậu và ít hạt lúa giống.

Có người đùa:

“Giữa chiến trường mà giữ hạt giống làm gì?”

Bà Xuân nhẹ nhàng đáp:

“Để nhớ sau này hết giặc, mình còn gieo lại ruộng đồng.”

Câu nói giản dị ấy khiến ai cũng lặng đi. Giữa nơi bom nổ ngày đêm, nghĩ đến mùa gieo trồng tưởng xa xôi mà cũng gần gũi vô cùng.

Một đêm nọ, đơn vị phải vượt qua khu vực vừa bị càn quét. Đường rừng lầy lội, nhiều người mệt lả. Thấy bà Xuân vẫn giữ chặt túi áo trước ngực, anh em hỏi sao không bỏ bớt cho nhẹ. Bà lắc đầu:

“Có thể bỏ nhiều thứ, nhưng không bỏ hy vọng.”

Cả tổ nghe vậy liền cười vang, rồi gắng sức đi tiếp.

Ngày đất nước thống nhất, bà Xuân trở về quê. Việc đầu tiên bà làm là mang những hạt giống năm xưa gieo xuống mảnh ruộng trước nhà. Mùa ấy, bắp lên xanh, đậu trổ hoa vàng rực.

Nhiều năm sau, đứng giữa cánh đồng, bà kể cho con cháu nghe:

“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng không lấy được niềm tin của con người. Chỉ cần còn giữ được một hạt giống trong tim, ngày mai vẫn sẽ nảy mầm.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn