Cựu chiến binh

HẠT GIỐNG TỪ ĐẢO XA

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HẠT GIỐNG TỪ ĐẢO XA

Sau nhiều năm làm nhiệm vụ ở Trường Sa, chiến sĩ Đức trở về đất liền.

Trong hành trang của anh không có món quà đắt tiền.

Anh chỉ mang theo vài hạt giống cây được đơn vị cho phép mang về.

Mẹ anh ngạc nhiên:

— Con đi xa như vậy mà chỉ mang về mấy hạt giống?

Đức cười:

— Con muốn trồng chúng ở quê mình.


Anh đem những hạt giống ấy gieo xuống một mảnh đất nhỏ sau nhà.

Ngày nào anh cũng tưới nước.

Có người hàng xóm hỏi:

— Cây gì mà cậu chăm kỹ thế?

Đức đáp:

— Cây từ Trường Sa.

Người hàng xóm tò mò:

— Sao phải trồng?

Đức nhìn những mầm cây nhỏ:

— Vì mỗi cái cây nhắc tôi nhớ về những người đang sống và làm nhiệm vụ ngoài đảo.


Cây lớn dần.

Một năm.

Hai năm.

Rồi nhiều năm.

Mỗi khi nhìn những tán cây xanh, Đức lại nhớ về những ngày ở Trường Sa.

Nhớ những buổi sáng đầy nắng.

Nhớ những người đồng đội.

Nhớ những đêm đứng gác.

Và nhớ đến những người đã hy sinh trong sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.

64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh trong cuộc đối đầu năm ấy.

Đức từng đứng trước khu tưởng niệm và tự hỏi:

“Làm thế nào để những người đã hy sinh không bao giờ bị lãng quên?”

Sau này, anh hiểu rằng câu trả lời không chỉ nằm trong những lời tưởng niệm.

Mà nằm trong cách thế hệ sau sống và hành động.


Một ngày nọ, trường học gần nhà Đức tổ chức hoạt động tìm hiểu về biển đảo.

Cô giáo mời Đức đến nói chuyện với học sinh.

Một em hỏi:

— Chú Đức, chú từng ở Trường Sa thật ạ?

— Đúng.

— Ngoài đó có nhiều cây không chú?

Đức cười:

— Không nhiều như trong đất liền. Vì vậy chúng tôi rất quý từng mầm cây.

Cậu bé hỏi:

— Tại sao ạ?

Đức chỉ ra ngoài sân.

— Vì một cái cây không chỉ cho bóng mát. Nó còn cho chúng ta hy vọng rằng nơi khắc nghiệt nhất cũng có thể trở nên xanh tươi nếu con người cùng nhau chăm sóc.

Cả lớp im lặng.

Đức nói tiếp:

— Bảo vệ biển đảo cũng giống như trồng cây. Không phải một người làm là đủ. Cần nhiều thế hệ cùng góp sức.


Cuối buổi nói chuyện, Đức dẫn các học sinh ra sân.

Anh đưa cho mỗi em một hạt giống.

Một học sinh hỏi:

— Chúng cháu phải làm gì với nó?

Đức đáp:

— Hãy trồng nó.

— Rồi sao nữa ạ?

— Chăm sóc nó.

— Khi nào nó lớn?

Đức mỉm cười:

— Khi các em đủ kiên nhẫn.

Những học sinh bắt đầu đào những hố nhỏ.

Từng hạt giống được đặt xuống đất.

Từng bàn tay nhỏ phủ đất lên.

Đức đứng nhìn.

Anh cảm thấy một điều gì đó rất ấm áp.


Nhiều năm sau, những học sinh ngày ấy đã trưởng thành.

Có người trở thành kỹ sư.

Có người trở thành giáo viên.

Có người làm việc trong ngành hàng hải.

Có người trở thành bác sĩ.

Nhưng họ vẫn nhớ những hạt giống năm xưa.

Mỗi lần gặp nhau, họ lại kể về buổi sáng hôm ấy.

Một người nói:

— Hồi đó tôi không hiểu tại sao chú Đức lại bắt chúng ta trồng cây.

Người khác cười:

— Bây giờ thì hiểu rồi.

Họ cùng nhìn những hàng cây xanh trước sân trường.

Cây đã lớn.

Những chiếc lá rung lên trong gió.

Giống như biển Trường Sa ngày nào.


Đức lúc ấy đã già.

Ông ngồi dưới bóng cây và nhìn những học sinh mới đang chơi đùa.

Một em bé chạy đến hỏi:

— Ông ơi, cây này từ đâu mà có?

Đức mỉm cười:

— Từ một hòn đảo rất xa.

— Hòn đảo nào ạ?

Đức nhìn về phía biển.

— Trường Sa.

Gió thổi qua tán cây.

Những chiếc lá rung lên.

Đức nhắm mắt.

Ông nhớ những người đồng đội.

Nhớ những người đã hy sinh.

Và ông tin rằng những hạt giống mình mang về đã thực sự nảy mầm.

Không chỉ thành cây.

Mà thành ký ức.

Thành trách nhiệm.

Và thành tình yêu quê hương trong những thế hệ sau.

Hạt giống từ đảo xa là hình ảnh của sự tiếp nối. Những người lính đã hy sinh tại Gạc Ma năm 1988 không thể trở về, nhưng lý tưởng, trách nhiệm và tình yêu quê hương của họ vẫn được các thế hệ sau tiếp tục. Bảo vệ chủ quyền biển đảo hôm nay không chỉ bằng sức mạnh quân sự mà còn bằng giáo dục, khoa học, kinh tế, ý thức pháp luật và sự chung tay của mỗi người dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn