Bài viết

Hạt giống yêu nước trong tuổi thơ

Tuổi thơ của Nguyễn Thị Bình trôi qua dưới mái nhà giản dị ở Sài Gòn, nơi những câu chuyện về quê hương và đất nước luôn hiện diện trong từng bữa cơm, từng đêm đèn dầu và từng lời dạy của người lớn. Khi còn rất nhỏ, Bình chưa hiểu hết những biến động của thời cuộc. Em chỉ thấy cha thường trầm ngâm khi đọc báo, thấy ông ngoại hay kể chuyện về những người yêu nước và thấy mẹ luôn dặn các con phải sống tử tế, biết thương đồng bào.

Hà Nội14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hạt giống yêu nước trong tuổi thơ

Tuổi thơ của Nguyễn Thị Bình trôi qua dưới mái nhà giản dị ở Sài Gòn, nơi những câu chuyện về quê hương và đất nước luôn hiện diện trong từng bữa cơm, từng đêm đèn dầu và từng lời dạy của người lớn.

Khi còn rất nhỏ, Bình chưa hiểu hết những biến động của thời cuộc. Em chỉ thấy cha thường trầm ngâm khi đọc báo, thấy ông ngoại hay kể chuyện về những người yêu nước và thấy mẹ luôn dặn các con phải sống tử tế, biết thương đồng bào.

Một buổi tối, cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu. Ông ngoại kể về những người đã rời quê hương đi tìm đường cứu nước. Giọng ông chậm rãi nhưng đầy xúc động.

Bình chăm chú lắng nghe rồi hỏi:

– Ông ơi, vì sao họ dám hy sinh nhiều như vậy?

Ông nhìn cháu gái thật lâu rồi đáp:

– Vì họ yêu đất nước mình hơn cả sự bình yên riêng của bản thân.

Câu nói ấy như một hạt giống nhỏ rơi vào tâm hồn cô bé.

Những ngày sau, Bình bắt đầu chú ý nhiều hơn đến những điều quanh mình. Em thấy những người lao động vất vả ngoài phố, thấy có bạn không đủ sách vở đến trường, thấy mẹ sẵn sàng chia bớt gạo cho hàng xóm nghèo.

Một lần, Bình hỏi mẹ:

– Giúp người khác có phải là yêu nước không mẹ?

Mẹ mỉm cười:

– Yêu nước bắt đầu từ việc biết thương con người.

Từ đó, trong suy nghĩ của cô bé, lòng yêu nước không còn là điều gì xa vời. Nó hiện diện trong sự sẻ chia, trong lòng nhân ái và trong trách nhiệm với những người xung quanh.

Bình rất thích đọc sách và đọc báo. Mỗi khi có tờ báo cũ, em đọc từ đầu đến cuối. Có những bài viết về tình cảnh đất nước khiến em suy nghĩ mãi không thôi.

Đêm xuống, khi cả nhà đã ngủ, tiếng đọc sách khe khẽ vẫn vang lên bên ngọn đèn dầu. Em đọc không chỉ để học giỏi, mà để hiểu vì sao dân tộc mình còn nhiều gian khổ và mình có thể làm gì cho quê hương sau này.

Một hôm trên đường đi học, Bình gặp một người bán hàng rong bị đuổi đi giữa trời mưa. Gánh hàng đổ xuống, người đàn ông cúi nhặt từng món đồ trong im lặng.

Cô bé đứng rất lâu nhìn theo.

Tối ấy em hỏi cha:

– Bao giờ người dân mình mới hết khổ hả cha?

Cha nhẹ nhàng đáp:

– Khi đất nước thật sự được tự do.

Lần đầu tiên, Bình cảm nhận sâu sắc rằng số phận của mỗi con người gắn liền với số phận của Tổ quốc.

Từ những câu chuyện của ông ngoại.

Từ sự giản dị của mẹ.

Từ tinh thần trách nhiệm của cha.

Từ những trang sách, tờ báo và những cảnh đời ngoài phố.

Hạt giống yêu nước trong tuổi thơ cô bé lớn dần lên từng ngày.

Nó không bùng cháy ồn ào.

Nó âm thầm như mầm cây trong lòng đất.

Nhưng chính sự âm thầm ấy lại bền bỉ và sâu sắc.

Nhiều năm sau, khi Nguyễn Thị Bình trở thành người hoạt động cách mạng và nhà ngoại giao nổi tiếng của Việt Nam, người ta thấy ở bà sự điềm tĩnh, lòng nhân hậu và tình yêu đất nước sâu nặng.

Có lẽ tất cả bắt đầu từ tuổi thơ ấy – từ một cô bé biết lắng nghe chuyện nước, biết xúc động trước nỗi khổ của đồng bào và biết nuôi trong lòng ước muốn làm điều có ích cho quê hương.

Hạt giống yêu nước không phải lúc nào cũng được gieo bằng những lời hô hào lớn lao.

Đôi khi nó được gieo bằng một câu chuyện bên đèn dầu.

Một tờ báo cũ.

Một việc làm tử tế.

Một giọt nước mắt trước cảnh đời nghèo khó.

Và khi hạt giống ấy gặp lòng nhân ái, tri thức và trách nhiệm, nó sẽ lớn lên thành lý tưởng sống của cả một con người.

Đối với Nguyễn Thị Bình, hạt giống ấy đã được gieo từ những năm tháng tuổi thơ bình dị dưới mái nhà Sài Gòn.

Để rồi từ một cô học trò nhỏ, bà bước vào con đường cống hiến cho đất nước bằng tất cả trái tim và niềm tin của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn