Hạt lúa bên dòng sông
Hạt lúa bên dòng sông
Một buổi sáng đầu xuân năm ấy, Lê Hoàn đi qua một cánh đồng gần Hoa Lư. Trời vừa sáng, những giọt sương còn đọng trên lá lúa. Nhưng trên cánh đồng rộng lớn, ông chỉ nhìn thấy vài người nông dân đang lặng lẽ làm việc.
Lê Hoàn dừng ngựa bên một ông lão đang cấy lúa.
— Năm nay ruộng có tốt không, cụ?
Ông lão cúi đầu:
— Dạ, đất vẫn tốt. Chỉ mong đất nước được yên, để chúng tôi còn yên tâm làm ăn.
Lê Hoàn im lặng.
Ông hiểu rằng sau những biến động trong triều đình, người dân đang rất lo lắng. Nếu chiến tranh xảy ra, những cánh đồng này sẽ lại trở thành nơi chịu nhiều mất mát nhất.
Vài tháng sau, tin quân Tống chuẩn bị tiến vào Đại Cồ Việt truyền đến Hoa Lư.
Triều đình lo lắng. Quân giặc mạnh, đất nước lại vừa trải qua nhiều biến động.
Lê Hoàn nhìn bản đồ rồi nói với các tướng:
— Chúng ta không thể để giặc tiến sâu vào đất nước. Nhưng đánh giặc không chỉ để giành chiến thắng. Chúng ta chiến đấu để bảo vệ những người đang cấy lúa ngoài kia.
Ông chỉ tay về phía cánh đồng.
— Nếu những người dân ấy không còn được trở về ruộng của mình, thì chiến thắng cũng chẳng có ý nghĩa.
Quân dân Đại Cồ Việt nhanh chóng chuẩn bị chống giặc. Lê Hoàn cho quân xây dựng các trận địa, bố trí lực lượng ở những nơi hiểm yếu và tìm cách ngăn bước tiến của quân Tống.
Năm 981, cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Quân Đại Cồ Việt dưới sự chỉ huy của Lê Đại Hành đã đánh bại quân Tống, trong đó có những trận chiến quan trọng trên tuyến Bạch Đằng và Chi Lăng.
Sau chiến thắng, Lê Đại Hành trở lại Hoa Lư.
Trên đường đi, ông gặp lại ông lão năm trước.
Ông lão vẫn đang đứng bên thửa ruộng, trên tay cầm một nắm lúa non.
Thấy nhà vua, ông xúc động nói:
— Bệ hạ, năm nay chúng tôi lại gieo được lúa rồi!
Lê Đại Hành xuống ngựa, nhận lấy nắm lúa.
Ông nhìn những hạt lúa nhỏ bé trong tay rồi mỉm cười:
— Vậy là chúng ta đã giữ được điều quan trọng nhất.
Ông lão ngạc nhiên:
— Điều gì vậy, bệ hạ?
Nhà vua nhìn cánh đồng xanh trước mặt:
— Giữ được đất nước để người dân được sống, được làm ruộng và được nhìn thấy mùa lúa mới.
Gió thổi qua cánh đồng. Những bông lúa non nghiêng mình trong nắng sớm.
Lê Đại Hành tiếp tục lên đường, còn người dân lại trở về với công việc quen thuộc của mình.
Từ ngày ấy, mỗi khi nhìn những cánh đồng xanh trải dài quanh Hoa Lư, người dân lại nhớ rằng có một vị vua đã từng chiến đấu không chỉ vì ngai vàng, mà còn vì những mùa lúa bình yên của quê hương.
Thông điệp: Một người lãnh đạo chân chính không chỉ biết bảo vệ đất nước trước kẻ thù mà còn phải hiểu và trân trọng cuộc sống bình dị của nhân dân.



