Hạt Lúa Mầm Trên Vách Hầm Địa Đạo
Hạt Lúa Mầm Trên Vách Hầm Địa Đạo
Nhân chứng kể: Phan Thị Nghĩa (Cựu nữ du kích đất thép Củ Chi)
"Sống dưới lòng địa đạo Củ Chi những năm 1966 - 1967, cái đói và sự ngột ngạt là thứ gặm nhấm con người ta mỗi ngày. Địch rải chất độc hóa học bóc trần mặt đất, trâu bò chết rục, ruộng đồng chỉ còn là một màu xám xịt của tro tàn và sình lầy phèn chua. Căn hầm chữ A của tiểu đội nữ du kích tụi tôi nằm ở tầng thứ hai, sâu dưới mặt đất bốn mét, ẩm ướt và thiếu ánh sáng đến mức nấm mốc mọc trắng cả những chiếc cọc cắm võng.
Thế nhưng, chính ở nơi tưởng như sự sống đã tuyệt chủng ấy, chúng tôi lại chứng kiến một phép màu. Thằng liên lạc nhỏ tuổi tên Lượm, trong một lần đi mót lúa sót ở những vạt ruộng cháy, mang về một vốc hạt lúa lép dính đầy bùn đất. Nó cẩn thận chọn ra một hạt lúa còn nguyên phôi, nhét vào một khe đất nhỏ trên vách hầm địa đạo, ngay sát cạnh ngọn đèn dầu lạc leo lét. Ngày nào đi trực về, nó cũng chắt chiu vài giọt nước uống từ bình tông để thấm vào vách đất chỗ hạt lúa.
Sau một tuần, hạt lúa ấy nứt nanh, nhô ra một chiếc mầm nhỏ xíu màu xanh non mỡ màng. Chiếc mầm xanh ấy như một đốm lửa nhỏ thắp sáng cả căn hầm tối tăm, ngột ngạt. Chị em du kích tụi tôi mỗi lần đi qua đều dừng lại nhìn, vuốt ve chiếc lá non bé bỏng như nhìn thấy ngày mai hòa bình, thấy lại những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay của quê hương Nam Bộ. Hạt lúa mầm trên vách đất địa đạo đã nuôi dưỡng một niềm tin sắt đá: bom đạn của kẻ thù có thể cày nát mặt đất, nhưng không cách nào diệt tuyệt được sức sống mãnh liệt của con người và mảnh đất nơi đây."


