Hạt Muối Chia Đôi
Trận càn quét của địch vừa rút, đại đội của Hùng chỉ còn lại chín người, rút sâu vào hang đá ẩn nấp. Ai nấy đều kiệt sức, môi khô nứt nẻ vì đói và khát.
Giữa lúc ấy, anh nuôi gom góp trong ba lô được một nắm gạo nếp vương vãi và một hạt muối duy nhất còn sót lại ở đáy hũ. Anh nấu vội bát cháo loãng, thả hạt muối vào khuấy đều rồi bưng lên cho Hùng – người Đại đội trưởng đang bị thương nặng ở vai.
Hùng nhìn bát cháo khói mang theo vị mặn mòi hiếm hoi, rồi nhìn quanh một lượt các chiến sĩ trẻ đang tựa lưng vào vách đá, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên cường. Anh mỉm cười, đỡ lấy bát cháo rồi đổ ngược lại vào chiếc nồi sứt quai, dõng dạc nói:
"Tất cả múc ra bát! Đại đội trưởng ăn một miếng, các đồng chí ăn một miếng. Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, chúng ta cùng sống để đánh đuổi giặc!"
Mỗi người chỉ được một hớp cháo nhạt, nhưng vị mặn của hạt muối tình nghĩa và cái ấm nóng của tình đồng chí như tiếp thêm luồng sinh khí mãnh liệt.
Sáng hôm sau, khi tiếng súng của quân ta tiếp viện vang lên bên kia sườn đồi, Hùng cùng chín người lính gầm vang, vác súng xông thẳng về phía trước. Người anh hùng thời chiến, đôi khi được nuôi dưỡng bằng chính một hạt muối chia đôi trong hang đá năm nào.



