Hạt Muối Của Mẹ Tà Ôi
Thông tin đang cập nhật
Hạt Muối Của Mẹ Tà Ôi
Nhân chứng kể: A Lăng Bách (Cựu du kích huyện Hướng Hóa, Quảng Trị)
"Mùa mưa năm 1970, chiến trường Tây Thừa Thiên - Quảng Trị bị địch bao vây kinh tế gắt gao. Lính du kích người miền núi tụi tôi rụng răng, sưng phù chân tay vì thiếu muối ăn trầm trọng. Hằng ngày, anh em phải đốt cỏ tranh lấy tro hòa vào nước suối để uống thay muối, vị đắng chát làm loét hết cả khoang miệng. Giữa cái chết cận kề vì kiệt sức, đồng bào Tà Ôi ở bản Co Púc đã cứu sống chúng tôi bằng một lòng trung kiên lay động đất trời.
Mẹ Kan Lịch, một người mẹ có ba con trai đi bộ đội giải phóng, đã lén giấu một ống tre đựng muối hạt dưới đống củi khô gùi trên lưng. Mẹ một mình đi bộ qua hai đồn bốt gác dày đặc lính ngụy, giả vờ như một bà cụ đi hái lượm măng rừng. Khi về đến lán du kích, mẹ lôi ống tre ra, đổ những hạt muối trắng tinh xen lẫn vài hạt cát núi vào chiếc mẹt nhỏ. Mẹ bảo: 'Muối này đồng bào nhịn ăn để dành cho bộ đội đấy, bộ đội phải khỏe cái chân để đánh cái thằng Mỹ cứu cái bản làng'.
Tôi bốc một nhúm muối, bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến, vị mặn mòi thấm vào từng thớ thịt làm nước mắt trào ra lã chã. Mẹ Kan Lịch nhìn chúng tôi ăn, đôi mắt mờ đục ứa lệ. Đêm đó, mẹ lại quẩy gùi không trở về bản dưới cơn mưa rừng tầm tã. Hạt muối của đồng bào Tà Ôi năm ấy không chỉ cứu sống cả một tiểu đội du kích, nó là biểu tượng cho tấm lòng son sắt, thủy chung của người dân Tây Nguyên đối với cách mạng, một tình cảm thắt chặt bằng xương máu."



