Hạt muối cuối cùng
Một chút muối ít ỏi trong bữa ăn đã trở thành nguồn động viên tinh thần lớn lao cho cả đơn vị trong những ngày thiếu thốn.
Năm 1972, anh Võ Thành Long làm nhiệm vụ nuôi quân. Những bữa ăn trong rừng thường rất đơn giản, có khi chỉ là cơm và rau rừng.
Một thời gian dài, đơn vị thiếu muối. Thức ăn nhạt khiến nhiều người mệt mỏi, ăn không ngon, sức khỏe giảm sút.
Một hôm, kiểm tra lại túi lương thực, anh Long phát hiện còn sót lại một ít muối rất nhỏ, chỉ đủ dùng cho một bữa.
Anh suy nghĩ một lúc rồi quyết định chia đều số muối đó vào nồi canh cho cả đơn vị.
Khi bữa ăn được dọn ra, mọi người bất ngờ vì canh hôm ấy có vị đậm đà hơn hẳn. Ai cũng ăn ngon miệng, không khí bữa cơm trở nên vui vẻ hơn.
Một đồng đội hỏi:
“Hôm nay sao có vị mặn vậy?”
Anh Long chỉ cười:
“Còn chút muối, dùng cho anh em ăn đỡ mệt.”
Dù lượng muối rất ít, nhưng đã làm thay đổi cả bữa ăn và tinh thần của mọi người.
Nhiều năm sau, anh Long kể lại:
“Có những thứ rất nhỏ, nhưng nếu dùng đúng lúc thì lại có ý nghĩa rất lớn.”



