Cựu chiến binh

Hạt muối cuối cùng trong túi áo người lính Trường Sơn

Giữa những tháng ngày thiếu thốn nơi chiến trường Trường Sơn, từng hạt muối cũng trở nên quý giá với người lính. Ông Lê Ngọc Sơn vẫn nhớ mãi câu chuyện về một nắm muối nhỏ được chia cho cả tiểu đội giữa mùa sốt rét. Đó là ký ức giản dị nhưng chứa đựng tình người sâu nặng.

Thanh Hóa21/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sơn kể rằng người lính Trường Sơn thiếu đủ thứ, nhưng thiếu muối là cực nhất.

Mùa mưa năm 1972, đơn vị ông hành quân nhiều ngày giữa rừng sâu Quảng Bình. Lương thực cạn dần, còn túi muối của tiểu đội chỉ còn vài nhúm nhỏ.

Một chiến sĩ lớn tuổi tên Thắng luôn cất kỹ số muối còn lại trong túi áo.

Ông kể:
“Anh Thắng bảo còn hạt muối nào thì anh em còn sức đi tiếp.”

Một hôm, cả tổ phải ăn rau rừng luộc thay cơm. Anh Thắng lặng lẽ chia từng nhúm muối nhỏ cho từng người.

Không ai nói gì nhưng ai cũng hiểu đó là phần quý giá nhất còn lại.

Đêm ấy, giữa cơn sốt rét run người, ông Sơn nghe anh Thắng nói nhỏ:
“Ráng sống để còn về quê nghe ông.”

Câu nói giản dị ấy theo ông suốt nhiều năm sau chiến tranh.

Giờ đây, mỗi lần cầm hạt muối trắng trong bữa cơm bình yên, ông Sơn lại nhớ đến những người lính Trường Sơn năm nào — những con người từng coi một nhúm muối nhỏ quý như cả sự sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn