Bài viết

Hạt muối nghĩa tình của đồng bào Tây Nguyên

Lào Cai09/06/2026Phạm Trường Giang (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hạt muối nghĩa tình của đồng bào Tây Nguyên

Nhân chứng kể: Bà H'Nhân (Cựu nữ du kích người Ê-đê, vùng căn cứ Đắk Lắk)

"Những năm 1965 - 1966, giặc thực hiện chính sách bao vây kinh tế, triệt hạ các nương rẫy dọc hành lang chiến lược hòng làm cho bộ đội ta và đồng bào chết đói, chết bệnh. Cái thiếu thốn nhất lúc đó ở vùng cao không phải là cái ăn, mà là muối. Không có muối, bộ đội bị phù thũng, rụng tóc, bước đi không nổi. Đồng bào Ê-đê, Ba-na trong buôn cũng khổ cực trăm bề, nhiều đứa trẻ bụng phệ ra vì thiếu chất, da dẻ xanh xao.

Mẹ tôi hồi đó là già làng bí mật của căn cứ. Mẹ quyết định gom góp tất cả số muối còn sót lại của buôn làng – vốn được giấu kỹ trong những ống tre chôn dưới đất – để mang ra trạm giao liên tặng cho bộ đội. Nhìn hũ muối ít ỏi chỉ chừng vài ký, các anh bộ đội khóc, từ chối không nhận vì biết dân làng cũng đang thèm muối từng ngày. Mẹ tôi nói bằng tiếng kinh chưa sõi: 'Bộ đội không có muối không đánh được cái giặc Mỹ đâu. Dân làng ăn lá cây rừng thế muối được, chứ bộ đội phải đi đường xa, phải có cái sức'.

Để có thêm muối, mẹ hướng dẫn chúng tôi đi gom cỏ tranh về đốt thành tro, rồi lọc lấy thứ nước chát chát để nấu ăn thay muối. Bản thân mẹ, có những bữa cơm chỉ ăn với lá rừng đắng ngắt mà vẫn cười tươi khi thấy các chiến sĩ ăn cơm có vị mặn của muối thật. Hạt muối của đồng bào Tây Nguyên ngày ấy nhỏ bé thôi, nhưng nó chứa đựng cái tình cái nghĩa sâu nặng như dãy núi Chư Pông, nuôi dưỡng sức mạnh để quân và dân ta đi đến ngày toàn thắng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hạt muối nghĩa tình của đồng bào Tây Nguyên | Câu chuyện thời hoa lửa