Hạt muối trong túi áo ngực
từng tham gia san lấp hố bom và bảo đảm giao thông trên tuyến đường vận tải. Câu chuyện nói về sự kiên trì và tình đồng đội giữa thời hoa lửa.
Năm 1972. Tuyến đường đất đỏ nơi đơn vị của bà Lê Thị Mai Anh làm nhiệm vụ vừa trải qua một trận bom lớn. Mặt đường bị cày xới thành nhiều hố sâu. Cả đội phải tranh thủ san lấp để đoàn xe phía sau có thể đi qua trong đêm. Làm việc liên tục từ chiều đến tối. Ai cũng mệt lả. Cơn khát kéo đến mỗi lúc một rõ. Nước mang theo đã gần hết. Một chiến sĩ trẻ ngồi xuống bên vệ đường, thở gấp: — “Khát quá chị ơi…” Bà Mai Anh mở túi áo ngực. Lấy ra một mẩu giấy nhỏ gói kỹ. Bên trong là vài hạt muối. — “Ngậm tạm đi.” Cậu chiến sĩ ngạc nhiên: — “Muối mà dùng lúc này được ạ?” — “Đỡ khát.” Cậu nhận lấy, chậm rãi đưa lên miệng. Vị mặn lan ra rất nhanh. Nhưng cơn khát dịu lại phần nào. Cả tổ nhìn nhau, không ai nói nhiều. Chỉ cúi xuống tiếp tục xúc đất, gánh đá, lấp từng hố bom còn dang dở. Đêm đó. Khi con đường tạm thời được thông lại. Đoàn xe đầu tiên chậm rãi đi qua an toàn. Người chiến sĩ trẻ nhìn bà Mai Anh, khẽ nói: — “Em cứ nghĩ mình không đi tiếp được.” Bà chỉ cười: — “Đi được. Vì còn đường phía trước.” Nhiều năm sau. Cậu chiến sĩ ấy vẫn nhớ rất rõ không phải con đường dài bao nhiêu hay bom rơi thế nào. Mà là vài hạt muối nhỏ trong túi áo giữa một buổi tối kiệt sức. Giữa thời hoa lửa. Có những thứ rất nhỏ bé. Nhưng đủ giúp con người đi tiếp thêm một quãng đường rất dài.



