Bài viết

HẠT NGÔ RƠI TRÊN LỐI NHỎ - NĐC

Hà Tĩnh11/04/2026Phan Trọng Hùng (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi làm giao liên ở một vùng đồi thuộc Hà Tĩnh. Công việc của tôi là dẫn đường và chuyển tin qua những lối nhỏ trong rừng.

Để báo hiệu cho nhau, chúng tôi dùng những dấu hiệu rất kín đáo.

Với tôi, đó là hạt ngô rơi trên đường.

Nếu đường đi bình thường, không có dấu hiệu gì, nghĩa là an toàn.
Còn nếu có vài hạt ngô rơi rải rác, nghĩa là phía trước có nguy hiểm.

Một lần, tôi đi trước dò đường.

Khi đến gần một khúc cua, tôi phát hiện dấu hiệu lạ – có tiếng động trong bụi cây, như có người ẩn nấp.

Tôi đoán địch đang phục kích.

Không thể quay lại báo, tôi nhanh chóng lấy trong túi ra vài hạt ngô, thả rải rác trên lối đi, rồi tiếp tục bước như không có chuyện gì.

Một lúc sau, cán bộ và một nhóm người đi tới.

Khi thấy những hạt ngô nằm bất thường trên đường, họ lập tức hiểu.

Họ dừng lại, rồi rẽ sang lối khác.

Ngay sau đó, lính Pháp từ chỗ ẩn nấp bước ra.

Chúng chờ rất lâu, nhưng không thấy ai đi vào bẫy.

Cuối cùng, chúng bỏ đi.

Khi mọi việc qua đi, tôi quay lại nhìn những hạt ngô nhỏ bé vẫn nằm trên đất.

Chúng chỉ là thức ăn thường ngày của người dân.

Nhưng trong thời hoa lửa, chúng lại trở thành tín hiệu giữ an toàn.

Chiều hôm đó, cán bộ nói với tôi:
‘Chỉ vài hạt ngô thôi… mà cậu đã giữ được cả một con đường.’

Tôi nhìn con đường mòn quen thuộc.

Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng có điều lớn lao.

Đôi khi, chính những thứ nhỏ bé nhất… lại quyết định tất cả.

Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy hạt ngô rơi trên đất, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…

Ngày mà những hạt nhỏ bé… đã giữ trọn sự sống.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn