Khác

HẬU PHƯƠNG KHÔNG TIẾNG SÚNG – NHƯNG KHÔNG NGÀY NÀO YÊN (1)

Ở nơi không có bom rơi đạn nổ, những người mẹ, người vợ vẫn sống trong nỗi lo thường trực, nơi mỗi ngày trôi qua đều thấp thỏm chờ tin từ tiền tuyến.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Làng bà Nguyễn Thị Lành không có tiếng bom. Không có hầm hào. Không có xác máy bay cháy đen ngoài ruộng.

Nhưng không ngày nào thật sự yên.

Những năm cuối thập niên 60, làng chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ. Thanh niên lần lượt lên đường. Chồng bà Lành nhập ngũ năm 1967, để lại bà với hai con nhỏ và một căn nhà tranh xiêu vẹo.

Ban ngày, bà ra đồng cấy lúa, gánh phân, vá đê. Ban đêm, bà đốt đèn dầu, vá áo, chờ tin.

Tin tức từ chiến trường đến chậm. Có khi vài tháng không thư. Có khi chỉ là mảnh giấy báo “đơn vị vẫn an toàn”. Nhưng cũng có khi… là tiếng gọi hụt hẫng ngoài cổng làng.

Mỗi lần có cán bộ xã đến, tim bà Lành lại thắt lại.

– “Không biết hôm nay họ gọi tên nhà ai,” bà nghĩ.

Có những đêm bà không ngủ. Không phải vì đói, mà vì sợ sáng mai thức dậy sẽ nghe tin dữ. Bà quen với việc vừa ru con ngủ, vừa lắng tai nghe tiếng chó sủa ngoài ngõ.

Hậu phương không có súng, nhưng có những trận chiến âm thầm trong lòng người.

Bà Lành sống qua chiến tranh mà không một vết thương trên da. Nhưng trong lòng bà, những vết cắt của lo âu và chờ đợi chưa bao giờ liền sẹo.

Ngày chồng bà trở về, gầy gò, lặng lẽ, bà không khóc lớn. Bà chỉ ngồi xuống, thở phào. Bởi bà hiểu: hậu phương đã thắng một trận không tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn