HẬU PHƯƠNG MIỀN BẮC – DỐC SỨC CHO TIỀN TUYẾN MIỀN NAM
Tác giả: Trần Thị Thu Hiền

Sau Hiệp định Genève năm 1954, Việt Nam tạm thời bị chia cắt thành hai miền. Miền Bắc bước vào thời kỳ khôi phục kinh tế, xây dựng chủ nghĩa xã hội và trở thành hậu phương cho cuộc đấu tranh ở miền Nam. Từ những năm 1959, khi tuyến vận tải Trường Sơn được mở, miền Bắc ngày càng giữ vai trò quan trọng trong việc đưa người và vật chất vào chiến trường miền Nam.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, miền Bắc phải đối mặt với một nhiệm vụ đặc biệt nặng nề: vừa xây dựng kinh tế, vừa chi viện cho tiền tuyến, đồng thời trực tiếp chống lại cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân và hải quân của Mỹ. Hàng triệu người dân miền Bắc đã tham gia sản xuất, vận tải, phục vụ chiến đấu và nhập ngũ. Tinh thần ấy được thể hiện qua khẩu hiệu “Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người”.
“Thóc không thiếu một cân” thể hiện quyết tâm bảo đảm lương thực cho chiến trường và cho đời sống trong điều kiện chiến tranh. Nông dân miền Bắc phải tăng gia sản xuất trong hoàn cảnh thiếu lao động, thiếu thốn vật tư và thường xuyên chịu bom đạn. Nhiều thanh niên ra trận, người ở lại tiếp tục cày ruộng, gieo mạ, thu hoạch mùa màng. Những hạt thóc được thu hoạch không chỉ nuôi sống hậu phương mà còn được vận chuyển vào các chiến trường.
Còn “quân không thiếu một người” thể hiện quyết tâm bổ sung lực lượng cho chiến trường. Từ các làng quê, thị trấn, nhà máy và trường học, nhiều thanh niên lên đường nhập ngũ. Họ rời gia đình, quê hương để đi theo những tuyến đường hướng về miền Nam. Có người trở về sau chiến tranh, nhưng cũng có những người đã hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Một trong những tuyến chi viện quan trọng nhất là Đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh, được mở từ năm 1959. Tuyến đường xuyên qua địa bàn nhiều tỉnh của Việt Nam và vươn sang cả Lào, Campuchia, trở thành hệ thống giao thông quân sự quan trọng phục vụ việc vận chuyển người và hàng hóa vào Nam. Lực lượng vận tải gồm bộ đội lái xe, công binh, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và nhiều lực lượng khác đã ngày đêm bảo đảm cho tuyến đường hoạt động.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Mỹ tìm mọi cách đánh phá tuyến chi viện này. Máy bay liên tục ném bom vào các tuyến đường, cầu cống, bến phà và kho tàng. Nhiều trọng điểm như Ngã ba Đồng Lộc, Truông Bồn, phà Long Đại trở thành những địa danh gắn với sự hi sinh của lực lượng bảo đảm giao thông. Đường bị phá thì sửa, cầu bị đánh sập thì dựng lại, xe bị hỏng thì khắc phục. Hàng hóa và con người vẫn tiếp tục được đưa về phía Nam.
Không chỉ có Trường Sơn, miền Bắc còn tổ chức nhiều hình thức vận chuyển bằng đường biển. Đoàn 759, sau này là Đoàn 125 Hải quân, đã thực hiện những chuyến vận tải bí mật bằng đường biển, đưa vũ khí và hàng hóa từ miền Bắc vào miền Nam. Những con tàu không số vượt qua sự kiểm soát của đối phương, cập các bến ven biển miền Nam, góp phần bổ sung vũ khí cho chiến trường.
Đến những năm 1965–1968 và đặc biệt trong giai đoạn chiến tranh phá hoại ác liệt, sức chi viện của miền Bắc càng trở nên quan trọng. Hậu phương miền Bắc vừa chịu bom đạn, vừa duy trì sản xuất và tổ chức lực lượng phục vụ chiến trường. Những đoàn quân, đoàn xe, những chuyến hàng vẫn liên tục hướng về miền Nam. Chính sự chi viện lâu dài và quy mô lớn ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh vật chất và con người cho cuộc chiến đấu.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc thắng lợi, miền Nam được giải phóng. Đất nước sau nhiều năm chiến tranh đi đến thống nhất. Nhìn lại chặng đường ấy, có thể thấy phía sau những trận đánh ở tiền tuyến là một hậu phương đã phải huy động một nguồn lực rất lớn về con người và vật chất. Từ những hạt thóc trên đồng ruộng đến những người con lên đường nhập ngũ, từ những chuyến xe trên Trường Sơn đến những con tàu vượt biển, tất cả đã tạo nên một mạng lưới chi viện rộng lớn.
Khẩu hiệu “Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người” vì thế phản ánh rõ tinh thần huy động sức người, sức của của miền Bắc trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Đó là một phần quan trọng của lịch sử, cho thấy mối quan hệ chặt chẽ giữa hậu phương và tiền tuyến trong cuộc chiến tranh kéo dài hơn hai thập niên.


