HẬU PHƯƠNG THÁI BÌNH NUÔI CHIẾN TRƯỜNG (1966–1975) – GIA ĐÌNH VÀ NHỮNG GÁNH LƯƠNG THỰC ĐI KHÔNG HẸN NGÀY VỀ
Câu chuyện kể về một gia đình nông dân ở Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) âm thầm đóng góp lương thực, thóc gạo, khoai sắn cho bộ đội suốt gần mười năm chiến tranh. Không trực tiếp cầm súng, nhưng từng bát gạo, từng gánh thóc của họ đã trở thành một phần máu thịt của chiến trường miền Nam.
Khi người ta nói đến chiến tranh, người ta thường nhắc tới mặt trận, bom đạn, hy sinh. Nhưng với bà Phạm Thị Lựu, chiến tranh hiện ra từ một góc khác: góc bếp khói âm ỉ, nơi từng nắm gạo được đong lên bằng sự dè sẻn, nơi mỗi bữa ăn của gia đình đều gắn với câu hỏi: “Hôm nay mình để lại bao nhiêu cho bộ đội?”
Bà Lựu sinh năm 1938, lớn lên ở vùng quê Tiên Hưng – nơi đất không rộng nhưng người đông, sống chủ yếu bằng lúa. Năm 1966, chiến tranh leo thang, làng bà trở thành điểm huy động hậu phương. Gia đình bà có năm miệng ăn, ruộng ít, nhưng chưa bao giờ từ chối một đợt vận động tiếp tế.
“Không ai ép. Nhưng không ai nỡ giữ cho riêng mình.” – bà kể.
Mỗi vụ gặt, thóc được chia làm ba:
– Một phần để ăn
– Một phần để giống
– Một phần để gửi bộ đội
Từ năm 1966 đến 1975, gia đình bà Lựu nhiều lần tham gia vận chuyển lương thực. Ban ngày cấy cày, ban đêm gánh gạo ra điểm tập kết. Đường làng tối, bom thỉnh thoảng rơi xa, nhưng không ai quay đầu.
Bà nhớ nhất là mùa đói năm 1969. Khoai sắn ăn thay cơm, trẻ con gầy rộc. Nhưng khi có lệnh tiếp tế, gia đình bà vẫn gánh đủ phần quy định.
“Bộ đội ngoài kia còn đói hơn.”
Không có huân chương. Không có giấy khen. Gia đình bà Lựu chỉ giữ lại ký ức: những đêm chờ con gánh gạo về, những bát cháo loãng nhưng lòng người ấm.
Sau chiến tranh, bà mới hiểu rằng hậu phương chính là một mặt trận khác – nơi hy sinh diễn ra trong lặng lẽ.



