Hậu phương trên đỉnh đá tai mèo và trận chiến chống lại cơn khát
Trong những trang sử rực lửa tại mặt trận Hà Tuyên năm 1979, cựu chiến binh Trương Tiến Thành hiện thân cho ý chí kiên cường của người chiến sỹ hậu cần phải đối mặt với một kẻ thù vô hình nhưng cực kỳ tàn khốc: sự khan hiếm nguồn nước giữa núi đá tai mèo sắc lẹm. Đóng quân tại những điểm cao cheo leo mây phủ, nơi "đất không ba bước bằng, trời không ba ngày nắng", ông đã cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ tiếp tế đầy cam go dưới làn mưa pháo kìm kẹp của địch. Không chỉ lo quân lương, vũ khí, ông còn phải len lỏi qua các khe đá, tìm kiếm từng mạch nước ngầm nhỏ để vận chuyển về đơn vị giữa lúc chiến sự đang ở giai đoạn căng thẳng nhất. Có những lúc địch dùng pháo binh phong tỏa các con đường dẫn đến nguồn nước, ông đã mưu trí lợi dụng đêm tối và sương mù dày đặc để bò qua các triền đá hiểm trở, đảm bảo từng lít nước sạch đưa đến tận hào chiến đấu cho bộ đội. Tinh thần "tất cả cho tiền tuyến" của ông đã góp phần giúp đơn vị giữ vững sức chiến đấu, đập tan những đợt tấn công quy mô lớn của kẻ thù tại vùng biên cương khói lửa.
Khi khói súng lùi xa, ông trở về định cư tại phường Ba Đồn và mang theo tinh thần chịu thương chịu khó ấy vào công cuộc kiến thiết quê hương. Với bản chất của người lính hậu cần thầm lặng, ông luôn tích cực tham gia các phong trào thi đua yêu nước, đặc biệt là công tác khuyến học và xây dựng đời sống văn hóa tại tổ dân phố. Tại Hội Cựu chiến binh phường, ông được biết đến là người giàu lòng nhân ái, luôn sẵn sàng giúp đỡ những đồng đội cũ gặp khó khăn và tích cực đóng góp ý kiến để xây dựng chính quyền địa phương vững mạnh. Sự cống hiến bền bỉ của cựu chiến binh Trương Tiến Thành là minh chứng sống động cho bản lĩnh "Bộ đội Cụ Hồ" không bao giờ phai nhạt theo thời gian. Ông là nhịp cầu nối quá khứ và hiện tại, nhắc nhở thế hệ trẻ phường nhà về giá trị của mỗi tấc đất quê hương và trách nhiệm phải không ngừng rèn luyện, lao động để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông trên những dải biên cương phía Bắc xa xôi.



