Hậu phương xóm Bãi Giếng – Những người đàn bà nuôi quân
Hậu phương xóm Bãi Giếng – Những người đàn bà nuôi quân
Bãi Giếng, một xóm nhỏ ven sông Chu (Thanh Hóa), suốt những năm 1965–1972 trở thành nơi đón bộ đội hành quân vào Nam. Cả xóm chỉ có hơn hai mươi nóc nhà nhưng người dân chung tay nuôi quân, giã gạo, đan võng, gói bánh nếp gửi chiến sĩ.
Mỗi chiều, khi tiếng tù và báo bộ đội sắp đến, các bà mẹ, các chị lại nhóm bếp. Mẹ Sửu chuyên nấu cháo cá, chị Liên thì nấu chè xanh pha gừng, người khác thì lo quấn thuốc rê. Có đợt chỉ trong hai ngày, xóm đón hơn một tiểu đoàn. Lương thực ít, nhưng ai cũng chia phần của mình: “Bộ đội đi đánh giặc thì mình nhịn cũng được”.
Một lần, bom Mỹ đánh trúng bờ sông, làm đê vỡ, nước tràn vào. Người dân vừa chống lũ vừa lo cơm cho bộ đội. Mẹ Sửu bị bom đánh sập bếp nhưng vẫn cầm nồi cháo nóng đưa cho chiến sĩ: “Con ăn đi cho có sức”.
Sau chiến tranh, nhiều đơn vị hành quân từng qua Bãi Giếng tìm về thăm xóm nhỏ. Bao nhiêu chiến sĩ nói: “Ngày ấy chúng con sống được là nhờ tấm lòng của các mẹ”. Bãi Giếng trở thành biểu tượng của hậu phương bền bỉ và nhân hậu.


