Hậu tuyến vì Điện Biên quyết thắng
Vào những ngày đầu năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ sương giăng kín lối. Nơi đây, người Pháp đã dựng lên một tập đoàn cứ điểm quân sự được xem là "pháo đài bất khả xâm phạm", với kỳ vọng sẽ biến lòng chảo này thành cái bẫy nghiền nát lực lượng chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Nhưng họ đã không lường trước được sức mạnh của một dân tộc đang chiến đấu vì tự do.
Dưới những cánh rừng già Tây Bắc, hàng vạn chiến sĩ và dân công hỏa tuyến rầm rộ lên đường. Không có xe cơ giới hạng nặng, hàng nghìn con người đã dùng sức người, dốc toàn bộ ý chí để kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn lên đỉnh núi cao chót vót. Mỗi mét đường pháo nhích lên là bao mồ hôi, xương máu rơi xuống. Đêm trên dốc Suối Lội, anh Trịnh Văn Huyền cùng đồng đội vừa gồng mình giữ dây cáp vừa nín thở theo từng nhịp hô. Những tấm lưng trần đẫm mồ hôi giữa cái lạnh cắt da của vùng cao đã làm nên điều kỳ diệu: pháo hạng nặng xuất hiện trên đỉnh núi, chĩa thẳng xuống thung lũng trước sự bàng hoàng của bộ chỉ huy Pháp.
Đứng trước giờ nổ súng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra quyết khó khăn nhất trong đời cầm quân": hoãn lệnh tiến công, chuyển từ phương châm "Đánh nhanh, thắng nhanh" sang "Đánh chắc, tiến chắc". Pháo lại được kéo ra, chuẩn bị lại từ đầu. Sự kiên nhẫn và kỷ luật thép ấy đã thay đổi toàn bộ cục diện.
Chiều 13 tháng 3 năm 1954, tiếng pháo mở màn rung chuyển mặt đất. Suốt 56 ngày đêm tiếp theo, lòng chảo Điện Biên trở thành một trận địa rực lửa. Chiến sĩ ta kiên trì đào hàng trăm km đường hào vây lấp, siết chặt vòng vây từng ngày, biến đường không thành con đường tiếp tế vô vọng của địch. Dưới cơn mưa rừng ướt đẫm và bùn lầy ngập gối, từng tấc đất cứ điểm bị giành giật từng giờ.
Đến chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" tung bay trên mái hầm tướng De Castries. Tiếng súng ngưng bạt, thung lũng trở lại vẻ yên bình sau cơn bão lửa. Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ lừng lẫy năm châu, mà còn khép lại 9 năm kháng chiến trường kỳ, mở ra một trang sử mới cho dân tộc.



