HẦU VẢNG LY – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH DÀNH TUỔI TRẺ CHO NHIỆM VỤ BẢO VỆ TỔ QUỐC
Trong dòng chảy của lịch sử, có những người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Với cựu chiến binh Hầu Vảng Ly, sinh ngày 19/9/1956, ở thôn Ngọc Long, xã Ngọc Long, những năm tháng trong quân ngũ là một phần ký ức không thể nào quên – nơi ông đã trải qua những ngày tháng gian khổ, thiếu thốn và chứng kiến sự hy sinh của đồng đội trên chiến trường Đồi Bạc.
HẦU VẢNG LY – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH DÀNH TUỔI TRẺ CHO NHIỆM VỤ BẢO VỆ TỔ QUỐC
Trong dòng chảy của lịch sử, có những người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Với cựu chiến binh Hầu Vảng Ly, sinh ngày 19/9/1956, ở thôn Ngọc Long, xã Ngọc Long, những năm tháng trong quân ngũ là một phần ký ức không thể nào quên – nơi ông đã trải qua những ngày tháng gian khổ, thiếu thốn và chứng kiến sự hy sinh của đồng đội trên chiến trường Đồi Bạc.
Tháng 2/1982, khi vừa tròn 26 tuổi, ông Hầu Vảng Ly lên đường nhập ngũ. Với tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ, ông mong muốn được cống hiến sức lực, góp phần bảo vệ độc lập, chủ quyền của Tổ quốc. Ngày nhận lệnh lên đường, trong lòng người thanh niên 26 tuổi khi ấy là sự quyết tâm và sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn, kể cả hy sinh để hoàn thành nhiệm vụ.
Ở quê nhà, gia đình vừa xúc động, tự hào nhưng cũng không khỏi lo lắng. Xa con em trong những năm tháng chiến tranh là nỗi niềm khó nói thành lời. Thế nhưng, gia đình vẫn động viên ông yên tâm lên đường, cố gắng rèn luyện, giữ gìn sức khỏe và hoàn thành tốt nhiệm vụ để sớm trở về. Lời dặn dò giản dị nhưng sâu sắc mà ông luôn ghi nhớ là: “Hoàn thành nghĩa vụ rồi mới trở về.”
Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế vào Tiểu đoàn D3 Yên Minh, tỉnh Hà Giang (cũ), mang quân hàm Binh nhất và trực tiếp tham gia chiến đấu tại Đồi Bạc, khu vực cột mốc 362, xã Phú Lũng (cũ).
Những năm tháng chiến đấu nơi biên cương là những ngày tháng vô cùng gian khổ. Người lính phải đối mặt với điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, từ lương thực, nước sinh hoạt đến thuốc men, quần áo đều khan hiếm. Bộ đội phải sống trong rừng, dựng những lán tạm để trú ngụ, thường xuyên đối mặt với thời tiết khắc nghiệt và những hiểm nguy nơi chiến trường.
Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên thiêng liêng và quý giá. Những người lính cùng chung chiến hào luôn động viên, chia sẻ với nhau từng chút lương thực, từng ngụm nước, cùng nhau vượt qua khó khăn, động viên nhau giữ vững tinh thần và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Công việc của ông là trực tiếp chiến đấu. Mỗi ngày nơi chiến trường là một ngày đối mặt với hiểm nguy. Nhưng với tinh thần của người lính, ông và đồng đội luôn giữ vững ý chí, sẵn sàng chiến đấu, không quản gian khổ, không lùi bước trước khó khăn.
Điều khiến ông day dứt và nhớ mãi cho đến hôm nay chính là sự hy sinh của những người đồng đội. Những người đã cùng ông chia sẻ gian khổ, cùng chiến đấu, cùng động viên nhau trong những ngày tháng khốc liệt, nhưng rồi có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ký ức về đồng đội đã trở thành một phần sâu nặng trong tâm trí người lính năm xưa.
Đối với ông Hầu Vảng Ly, chiến tranh không chỉ được nhớ bằng những trận chiến hay những ngày tháng gian khổ, mà còn được nhớ bằng tình đồng đội, bằng sự hy sinh và những mất mát không gì có thể bù đắp. Chính những ký ức ấy càng khiến ông trân trọng hơn giá trị của hòa bình, độc lập và cuộc sống hôm nay.
Khi nghe tin chiến thắng, ông và những người đồng đội vô cùng vui mừng, xúc động. Bao nhiêu gian khổ, hy sinh cuối cùng cũng được đền đáp. Niềm vui lớn nhất của người lính khi ấy là đất nước sớm được bình yên, để những người còn sống có thể trở về đoàn tụ cùng gia đình và bắt đầu một cuộc sống mới.
Tháng 10/1985, sau hơn ba năm thực hiện nghĩa vụ, ông Hầu Vảng Ly xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại cuộc sống đời thường, ông tiếp tục phát huy phẩm chất của người lính, tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh, các phong trào tại thôn, xã; đồng thời vận động con cháu chấp hành tốt chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.
Trong cuộc sống gia đình, ông tập trung phát triển kinh tế, chăm lo nuôi dạy con cháu trưởng thành, giữ gìn truyền thống tốt đẹp của gia đình và luôn làm gương cho thế hệ sau. Dù chiến tranh đã lùi xa, phẩm chất của người lính năm xưa vẫn được ông gìn giữ trong cuộc sống hằng ngày.
Nhìn lại chặng đường đã qua, những năm tháng tuổi trẻ của ông Hầu Vảng Ly đã gắn liền với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Đó là quãng thời gian có gian khổ, có mất mát, có những người đồng đội mãi mãi không trở về, nhưng cũng là những năm tháng đầy tự hào của một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình vì quê hương, đất nước.
Gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay, ông Hầu Vảng Ly nhắn nhủ một câu nói giản dị nhưng mang ý nghĩa sâu sắc: “Không có gì quý hơn độc lập tự do.”
Đó không chỉ là lời nhắn gửi của một người lính từng đi qua chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc; từ đó tiếp tục sống có trách nhiệm, ra sức học tập, lao động, cống hiến và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Những ký ức về chiến trường Đồi Bạc có thể đã lùi xa theo năm tháng, nhưng hình ảnh người lính Hầu Vảng Ly và những đồng đội của ông vẫn là một phần đẹp đẽ của lịch sử – một thế hệ đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.



