Khác

“Hãy đi lên để tìm chân lý sống!”

Năm 2012, tòa soạn Báo Bình Dương tiếp nhận cuốn nhật ký của một nữ liệt sĩ do ông Huỳnh Văn Sáng (Bảy Sáng, ngụ ấp Xóm Đèn, xã Tân Mỹ, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương) tìm được trong một khu mộ. Cuốn nhật ký dày 35 trang kèm theo 6 bức ảnh. Sau một thời gian nỗ lực tìm kiếm, Báo Bình Dương đã xác định được tác giả cuốn nhật ký là nữ nhà giáo, liệt sĩ Lê Thị Thiên, sinh năm 1945, tại xã Mỹ Phước Tây, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang...

Phú Thọ13/04/2026Đoàn xã Tân Pheo (Đoàn xã Tân Pheo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 2012, tòa soạn Báo Bình Dương tiếp nhận cuốn nhật ký của một nữ liệt sĩ do ông Huỳnh Văn Sáng (Bảy Sáng, ngụ ấp Xóm Đèn, xã Tân Mỹ, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương) tìm được trong một khu mộ. Cuốn nhật ký dày 35 trang kèm theo 6 bức ảnh. Sau một thời gian nỗ lực tìm kiếm, Báo Bình Dương đã xác định được tác giả cuốn nhật ký là nữ nhà giáo, liệt sĩ Lê Thị Thiên, sinh năm 1945, tại xã Mỹ Phước Tây, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang.

PHẤN ĐẤU VÌ ĐẢNG, VÌ TỔ QUỐC

Liệt sĩ Lê Thị Thiên nhập ngũ ngày 8-2-1962, hy sinh tháng 10-1966, từng làm giáo viên, trong chiến tranh là Tiểu đội phó quân y miền Đông. Một thời gian sau, chị được cử đi học lớp sư phạm do Trung ương Cục miền Nam tổ chức.

Di ảnh liệt sĩ Lê Thị Thiên. Ảnh tư liệu.

Ngày 22-6-1964: Lên đường học tập, mình có cảm nghĩ mới lạ, cần cố gắng nhiều với bổn phận của mình để xứng đáng là đứa con yêu của ba má, người em của các chị, đứa con của cách mạng, của Đảng.

Ngày 13-9-1964: Sau mấy ngày bệnh tật, hôm nay mình đã đỡ nhưng chưa được khỏe lắm. Cần đấu tranh với bệnh tật để vươn lên. Học tập đem lại những kết quả, đó là điều không thể thiếu được ở bản thân. Cố gắng và cố gắng hơn nữa.

Ngày 30-11-1964: Học tập xong phần giáo dục và bắt đầu làm bài kiểm tra… Cần thi hành tốt trách nhiệm, bồi dưỡng, giúp đỡ đồng chí tiến bộ qua sự phân công của tổ chức. Luôn nhớ, đạo đức người Cộng sản “Vì mọi người, vô tư mà học tập, công tác”. Rèn luyện bản thân về kiến thức văn hóa, đạo đức cách mạng.

Ngày 1-1-1965: Đêm nay được nghe chú Năm nói chuyện tình hình thời sự, mình rất phấn khởi. Quân và dân ta đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, ngày một nhiều hơn, vẻ vang hơn. Phải nỗ lực trau dồi để tiến kịp bạn bè, giàu lòng yêu nước, căm thù giặc sâu sắc và dám hy sinh tính mạng khi Tổ quốc cần.

Cuối tháng 2-1965, Lê Thị Thiên kết thúc khóa học trở về đơn vị công tác. Trên cương vị mới, chị luôn trăn trở, phấn đấu, tu dưỡng vì mục tiêu là cống hiến thật nhiều cho Tổ quốc. Trong cuốn nhật ký của mình, chị đã viết to, tô đậm những dòng chữ “quyết tâm sống, chiến đấu như anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi”. Đây như một phương châm, một lời nhắc nhở thường xuyên để chị rèn luyện.

Ngày 12-3-1965: Bước đầu thực hiện nhiệm vụ với trách nhiệm nặng nề. Phải hết sức cố gắng và tự tin ở bản thân mình; mạnh dạn làm việc, nếu không sẽ hỏng; phải nghĩ đến cách mạng, vì cách mạng mà làm việc mới nên.

Ngày 24-4-1965: Hôm nay học tập bản tuyên bố của Ủy ban Trung ương Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam mình càng tăng thêm lòng yêu nước, căm thù giặc sâu sắc và ý chí chiến đấu đến cùng.

Ngày 30-7-1966: Tình hình chiến sự ngày càng gay go, ác liệt, đó là sự báo hiệu địch sắp diệt vong. Mình cần nỗ lực hơn, suy nghĩ vì nhân dân, vì Tổ quốc mà phục vụ quên mình. Như thế mới góp phần làm cho chiến thắng nhanh về ta, mới có quyền tự hào về công việc mình đang làm.

Ngày 10-10-1966: Còn mấy ngày nữa là đến ngày giỗ thứ hai của anh Trỗi, mình phải làm gì để noi gương anh?... Hãy đi lên để tìm chân lý sống!

Ngày 15-10-1966: Kỷ niệm ngày anh Nguyễn Văn Trỗi hy sinh: Đêm nay tôi nhớ đến anh/ Người đồng chí đấu tranh dũng cảm/ Gương anh tôi khắc mãi trong tim/ Khí tiết cách mạng con đường Mác-Lê. Nhớ anh, nguyện sống, chiến đấu như anh để góp phần giải phóng quê hương đất nước.

TỰ PHÊ BÌNH ĐỂ KHÔNG NGỪNG TIẾN BỘ

Trong nhật ký của mình, Lê Thị Thiên thường xuyên tự phê bình nghiêm túc những khuyết điểm, yếu kém trong sinh hoạt, chuyên môn, học tập, công tác… Đồng thời, chị cũng tiếp thu những ý kiến phê bình và coi đó như “thang thuốc bổ, uống vào khỏe mạnh”.

Ngày 20-11-1964: Hôm nay là ngày nhà giáo yêu nước. Soi rọi lại bản thân thời gian công tác đã qua mình ân hận nhiều vì đôi khi tư tưởng thiếu tập trung nên trong học tập chưa đạt yêu cầu mong muốn. Phải gạt bỏ mọi riêng tư mới có thể xứng đáng với niềm tin của tổ chức.

Ngày 30-11-1964: Nhìn lại kết quả học tập mình còn nhiều khuyết điểm, nhất là phần lý luận. Cần phải đấu tranh tư tưởng, vươn lên hơn nữa theo hướng học tập mà mình đã xác định.

Ngày 6-12-1964: Nhớ lại thời gian trước đây mình mắc nhiều sai lầm, thiếu sót. Bổ túc đẩy mạnh bình dân học vụ, chống giặc dốt mình chưa làm hết được. Một phần nữa là về văn nghệ, thể dục, thể thao mình cần tham gia nhiều hơn để rèn luyện trở thành con người mới toàn diện. Mình cần nỗ lực khắc phục thiếu sót để tiến bộ.

Những trang trong cuốn nhật ký “Thế hệ Hồ Chí Minh”.Ảnh: HOÀNG THÀNH

Ngày 22-1-1965: Qua bài kiểm tra hôm nay mình thấy được khuyết điểm là nghiên cứu chưa sâu, nắm vấn đề chưa chắc, chưa tập trung hết tư tưởng. Phải cố gắng thật nhiều “Vì nhân dân, vì Tổ quốc vô tư mà phấn đấu”.

Ngày 30-7-1966: …Muốn tiến bộ hơn, làm tốt công tác của mình hơn, bản thân phải trau dồi, không ngừng tu dưỡng tinh thần, tư tưởng của người Cộng sản; ra sức học tập ở đồng chí, học tập ở hội nghị, học tập quần chúng nhân dân; soi rọi bản thân từng ngày, hòa mình lao động với đồng chí, với anh, chị, em. Điều lớn nhất trước mắt là phải sửa chữa tác phong cho nhanh nhẹn, quần áo, đầu tóc gọn gàng, đối xử đúng mực, không vui đùa quá trớn.

Ngày 5-9-1966: Hôm nay sinh hoạt tổ Đảng phụ nữ. Trong cơ quan có nhiều vấn đề cần khắc phục. Những góp ý của đồng chí, đồng đội mình cần nghiêm túc rút kinh nghiệm bởi đó chính là thang thuốc bổ, uống vào sẽ khỏe mạnh. Phải hiểu như vậy!

Ngày 13-9-1966: Hôm nay nhận được thư của người anh ruột. Qua những lời khuyên, dặn dò mình phải khắc ghi: Tình-lý phải sòng phẳng, đặt tập thể trước, cá nhân sau. Vậy mà mình đã vấp phải rồi đấy. Không thể để tình cảm thắng lý trí, hãy khắc phục đi nhé, nếu không sẽ phiền phức cho tư tưởng lắm đấy!

Là một nữ quân y, một giáo viên dạy bình dân học vụ nhưng dường như Lê Thị Thiên mắc phải một căn bệnh gì đó khiến chị thường bị ốm đau, sức khỏe không tốt.

Ngày 22-9-1966: Từ lâu mình đã biết bệnh của mình, ngày nào cũng không được khỏe nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Cũng vì bệnh mà trong thời gian qua mình vấp phải nhiều khuyết điểm, nói năng cộc cằn khiến mình buồn và lo lắng lắm!

Ngày 4-10-1966: Hơn một tuần qua mình nghỉ dưỡng bệnh, kiểm điểm lại thấy mình dở nhiều cái quá! Nhiều lúc nghĩ mông lung, trong sinh hoạt vui đùa quá lố, lại có ý nghĩ không đẹp. Chao ơi, phải khắc phục ngay thôi!

Dù vậy, chị vẫn luôn lạc quan, tin tưởng và động viên mình cố gắng vươn lên.

Ngày 1-1-1966: Tiễn năm 1965 đón năm 1966 với nhiều nỗ lực trong công tác và nhiều tình cảm ở lứa tuổi thanh niên. Kiên định lập trường giai cấp, chiến đấu anh hùng, đầy lòng tin vào sự tất thắng của cách mạng. Ngày mai, ngày kia nhất định nước nhà sẽ độc lập, thống nhất. Hãy đón lấy những mới mẻ mà tiến lên để đạt đỉnh cao nhất của cách mạng!

Ngày 30-7-1966: Sau khi học tập chỉnh huấn, học tập nghiệp vụ tới phần kiểm điểm học tập, những ưu, khuyết điểm trong thời gian qua bản thân thấy tự hào, phấn khởi, tin tưởng ở khả năng của mình nhiều hơn.

Ngày 22-9-1966: Hôm nay đi xem bệnh. Mình nên giữ tư tưởng thật thoải mái. Sức khỏe rồi sẽ ổn, hãy vui tươi, không lề rề, tâm trạng bình thường trở lại. Tin tưởng rằng sau lần trị bệnh này con người mình sẽ đổi mới, khỏe cả về thể xác và tinh thần, tư tưởng.

Ngày 17-10-1966:… Hãy nghĩ đến ngày mai tươi sáng/ Miền Nam ta giải phóng, tự do/ Gia đình sum họp một nhà/ Cùng nhau vui hát bài ca thanh bình. (Kỷ niệm ngày mình bị đau)…

Cuốn nhật ký của chị khép lại ở ngày 20-10-1966. Trước đó, chị viết 3 bài thơ nhân kỷ niệm 2 năm ngày mất của anh hùng Nguyễn Văn Trỗi với tựa đề “Nhớ anh”, “Quà mừng chiến thắng” và “Nói đi em”. Lời thơ như có thép, toát lên khí phách của một người chiến sĩ cách mạng: “Bên nhau chiến đấu cùng lý tưởng/ Vững lòng san phẳng mọi bất công/ Bên nhau chiến đấu vì dân/ Đạp bằng trở ngại, tiến lên diệt thù”; đồng thời, gửi gắm bao yêu thương đến với đồng đội, như một lời cổ vũ sức trẻ cống hiến hết mình cho đất nước: “Vui biết mấy trong ngày đại hội/ Lòng rộn ràng thêu vội chiếc khăn/ Tặng anh dũng sĩ ngoan cường/ Món quà kỷ niệm, kính, thương anh nhiều”. Chị đã vĩnh viễn nằm lại “Mãi mãi tuổi hai mươi” nhưng tâm hồn của chị, nhiệt huyết “Thế hệ Hồ Chí Minh” mãi còn vang vọng đến mai sau. Cuốn nhật ký của nữ liệt sĩ Lê Thị Thiên hiện đang được Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Bình Dương và Báo Bình Dương lưu giữ với dự định in thành sách phát hành trong thời gian tới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn