Hãy Nhằm Thẳng Quân Thù Mà Bắn
Nguyễn Viết Xuân là một chính trị viên đại đội thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam, nổi tiếng với tinh thần chiến đấu kiên cường trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong trận chiến tại Quảng Bình năm 1964, dù bị thương nặng, ông vẫn động viên đồng đội giữ vững trận địa. Hình ảnh Nguyễn Viết Xuân trở thành biểu tượng của ý chí và tinh thần chiến đấu của người lính Việt Nam.
Tôi tên là Nguyễn Viết Xuân.
Tôi sinh năm 1934 tại Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc.
Tuổi trẻ của tôi gắn liền với những năm tháng đất nước chiến tranh.
Tôi gia nhập quân đội và từng trải qua nhiều nhiệm vụ khác nhau.
Trong quá trình công tác, tôi luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và gần gũi với đồng đội.
Năm 1964, chiến tranh bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt.
Đơn vị của tôi đóng quân tại khu vực Quảng Bình.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, máy bay Mỹ tiến hành đánh phá khu vực đơn vị.
Trước tình thế đó, các chiến sĩ phòng không nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Tôi cùng đồng đội chỉ huy và động viên mọi người giữ vững trận địa.
Trong lúc chiến đấu, tôi bị thương rất nặng.
Nhưng tôi vẫn cố gắng động viên các chiến sĩ tiếp tục chiến đấu.
Tinh thần ấy đã trở thành hình ảnh được nhắc lại nhiều trong những năm chiến tranh.
Nguyễn Viết Xuân hy sinh khi mới 30 tuổi.
Sau khi ông hy sinh, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” được nhắc đến rộng rãi như một biểu tượng về tinh thần chiến đấu của ông và của lực lượng phòng không.
Tên tuổi Nguyễn Viết Xuân sau đó được tuyên dương và trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của thời kỳ chống Mỹ.
Điều đáng nhớ ở ông không chỉ là sự dũng cảm trước bom đạn.
Đó còn là tinh thần trách nhiệm đối với đồng đội.
Trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất, ông vẫn nghĩ đến nhiệm vụ và những người đang chiến đấu bên cạnh mình.
Ông đã ra đi khi tuổi đời còn trẻ.
Nhưng câu chuyện về người chính trị viên năm ấy vẫn được kể lại qua nhiều thế hệ.
Ngày hôm nay, khi đất nước sống trong hòa bình, những câu chuyện như của Nguyễn Viết Xuân nhắc chúng ta trân trọng hơn những ngày tháng bình yên.
Một người lính có thể hy sinh, nhưng tinh thần và ý chí mà họ để lại có thể tiếp tục sống trong ký ức của cả một dân tộc.



