Anh hùng Lực lượng vũ trang

HÃY NHỚ LẤY LỜI TÔI

Chúng ta có tuổi trẻ, có sự tự do, những niềm vui hạnh phúc của riêng mình, được làm những điều bản thân muốn, làm những thứ tạo nên giá trị dù có cho một cá nhân nhỏ hay cho một xã hội rộng lớn, tiên tiến ngoài kia? Tuổi trẻ của chúng ta vẫn trôi qua vẫn tiếp tục tạo ra những điều tốt đẹp cho thế gian rộng lớn này. Ấy thế mà có những năm tháng gian khổ, khó khăn, thậm chí là vô cùng đau đớn nhất của dân tộc Việt Nam ta, trong những trang sử hào hùng, vĩ đại của dân tộc ta có những cuộc chiến tr

Cần Thơ01/04/2026Phùng Hoài Ngọc (Đoàn xã Tân Long)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệu có ai hỏi rằng: “ Cuộc đời này bạn có hạnh phúc không ?”, " Bạn có sẵn sàng đem sự hạnh phúc mà bản thân mình đang có để đổi lấy nhiều sự hạnh ngoài kia không ?”

Chúng ta có tuổi trẻ, có sự tự do, những niềm vui hạnh phúc của riêng mình, được làm những điều bản thân muốn, làm những thứ tạo nên giá trị dù có cho một cá nhân nhỏ hay cho một xã hội rộng lớn, tiên tiến ngoài kia? Tuổi trẻ của chúng ta vẫn trôi qua vẫn tiếp tục tạo ra những điều tốt đẹp cho thế gian rộng lớn này. Ấy thế mà có những năm tháng gian khổ, khó khăn, thậm chí là vô cùng đau đớn nhất của dân tộc Việt Nam ta, trong những trang sử hào hùng, vĩ đại của dân tộc ta có những cuộc chiến tranh đã lấy đi bao là máu, nước mắt của nhân dân ta, lấy đi những thanh xuân tươi đẹp của con người, những tuổi trẻ đôi mươi đang tìm hiểu điều mới lạ, đang tự tạo ra nhiều giá trị hạnh phúc cho cuộc đời ấy, nhưng phải tạm gác lại những hạnh phúc của riêng mình mà đi tìm lại “ Độc Lập - Hạnh Phúc”, sẵn sàng chiến đấu hết mình vì “ Tự do - Hạnh phúc” mà phải lao mình vào những kháng chiến chống thực dân xâm lược đầy ác liệt và đau đớn, đã có những tuổi trẻ chẳng thể nào bước tiếp trên cõi đời, những sự hy sinh thầm lặng chẳng ai biết nhưng sẽ có người ghi nhớ lại sự hy sinh thầm lặng ấy, vì những hy sinh đầy đau đớn hay thầm lặng ấy đã viết tiếp cho một đất nước hoàn toàn độc lập và tự do ngày càng đang tiến bộ và phát triển từng ngày.

Những vị anh hùng, lòng quả cảm không khuất phục trước gian nan, họ không màng những hiểm nguy mà lao mình vào những cuộc đối đầu những kẻ gian ác để giành lấy tự do cho dân tộc ta hình ảnh anh hùng Nguyễn Văn Trỗi. Ông sinh ngày 1/2/1940 và hy sinh 15/10/1964 khi anh chỉ mới 24 tuổi, ông từng được trao tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1964. Về gia đình ông là người con trai thứ ba trong gia đình ( biệt danh tư Trỗi ). Quê ở làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng. Hiện Điện Bàn tỉnh Quảng Nam ( nay thuộc thành phố Đà Nẵng ) ông sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng. Người cha của ông tên Nguyễn Văn Hóa từng tham gia trong cuộc kháng chiến chống Pháp, mẹ là Nguyễn Thị Tuất và người anh trai ruột à tên Nguyễn Văn Toàn một chiến sĩ đang hoạt động tại vùng Điện Bàn Quảng Nam. Tuổi thơ của ông trải qua nhiều gian nan, khó khăn, năm 10 tuổi mẹ ông đã qua đời để lại nỗi đau thương, chua xót. Nén lại nỗi đau ấy, anh phải cùng bốn người chị em ở cùng nhà với bác ruột rồi, vừa làm, vừa đi học, đến 13 tuổi, ông theo anh trai đang làm công cho hãng kẹo ra Đà Nẵng để học may từ đó, rồi về sau anh làm nhiều nghề từ công nhân hãng kẹo đến học may,... Năm 1956, năm ấy ông đã 16 tuổi và lén anh trai mình mua vé tàu vào Sài Gòn lúc vào anh đã gặp được một người

bác cùng quê rồi cùng nhau sinh sống, anh thì rất cần cù siêng năng, học thêm nghề thợ điện, ban ngày thì đi làm đêm đến thì đi học lý thuyết ở trường Bán Nghệ.

Đến năm 1963, trong phong trào đấu tranh cách mạng của nhân dân Sài Gòn chống bọn xâm lược, anh được Đảng giác ngộ và được kết nạp vào Đoàn Thanh niên, trở thành chiến sĩ giải phóng trong đơn vị biệt động bí mật của Sài Gòn. Sau khi vào bên trong Sài Gòn sinh sống và hoạt động cách mạng, ông gặp được tình duyên của mình, người con gái gốc Bắc, nhẹ nhàng đầm thắm, luôn âm thầm tiếp sức để anh vượt qua khó khăn của nhiệm vụ. Hai người gặp nhau qua sự mai mối của một người chị họ và hai người đã cùng nhau kết hôn. Nhưng mà sự đau khổ, nghiệt ngã của số phận lại ngăn cản mối lương duyên hạnh phúc của cả hai. Mối tình đã chớm nở và đã gần đi đến chặng đường cuối là cùng nhau sống êm đềm hạnh phúc về sau. Sau nghe tin nhóm của anh bị phát hiện khi đang cùng đồng đội mai phục đặt mìn theo nhiệm vụ được giao để ám sát phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Robert Strange McNamara Bộ trưởng Bộ Quốc phòng dẫn đầu sẽ đến I Sài Gòn thị sát chiến trường vào tháng 5/1964 và khi đó chỉ sau 19 ngày cả hai đã cùng kết hôn.

Khi nhận nhiệm vụ anh biết rằng nó vô cùng nguy hiểm, mà người anh hùng với tấm lòng yêu nước sâu sắc, sự căm thù bọn giặc đã cướp đi sự hoà bình thống tự do của bao nhiêu dân tộc ta, đã làm biết bao máu xương của đồng bào ta phải đổ xuống, anh quyết định nhận nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy là đặt mìn ở cầu Công Lý ( hiện nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi ), Vào ngày 9 tháng 5 năm 1964. Người đồng đội ba Sơn chở thùng xi măng chết với những bộ đồ nghề của người thợ hồ để giả dạng đồng đội của ông thuận Lợi đi qua đoạn xe kiểm soát của lính ngụy đang tuần tra, quả mìn được thuận lợi đi qua mắt của giặc và được giấu kín. Đến tối ngày 10 tháng 5 đồng đội Tư Kiếm của ông xuất phát chuẩn bị sau cùng bảo vệ cho ông Lời làm nhiệm vụ rải dây điện nối vào quả mìn, ông được giao nhiệm vụ là chuẩn bị chu đáo dây điện để ghép pin vào quả mìn cùng lúc hai người đồng đội Ba Sơn và Nguyễn Hữu Lời thì đi phục kích tiêu diệt kẻ thù. Tất

Nguyễn Văn Trỗi đã bị bắt, trông thấy tình huống lúc ấy rất nguy cấp nên ông định tìm đường lui nhưng không kịp. Nên cả ông và Nguyễn Văn Trỗi cũng bị bắt. Hai người đồng đội của ông Tư Kiếm và Ba Sơn đã đến giải cứu nhưng khônh thành do người dân tụ tập quá đông nên không thể hành động.

Lúc đầu Nguyễn Văn Trỗi được đưa về Nha cảnh sát sau khi bị bắt, anh cố gắng trốn thoát, ông nhảy từ trên lầu xuống nhưng đồng thời cũng bị thương ở chân, bị bắt lại và bị giam ở nhà giam Khám Chí Hòa cùng với nhiều đồng đội khác. Mặc dù bị tra tấn với mục đích hỏi han tung tích về những người đồng đội, nhưng anh không khai gì để đảm bảo an toàn cho tổ chức và đồng đội. Nguyễn Văn Trỗi hết trách nhiệm về mình, anh khẳng định với bọn chúng rằng “Tôi giết bọn cướp nước tôi !”.Ngày 10 tháng 8 năm 1964 anh bị đưa ra xét xử để đập tan những luận điểm của phía quan tòa anh dõng dạc nói “ Các ông mà cũng nói đến pháp luật sao? Không có thứ pháp luật nào cho phép quốc gia này đi xâm lược quốc gia khác! Mỹ xâm lược Việt Nam là đã chà đạp lên những điều cơ bản của luật pháp! Thế mà các ông còn nói rằng quốc gia của các ông có pháp luật! ’’ - Trích phim “Nguyễn Văn Trỗi” - , chúng đã định ngày xử bắn ông, nhưng lại có một tin Biệt đội du kích quân" chống chế độ thân Mỹ tại Venezuela đã đề nghị trao đổi con tin là sĩ quan Mỹ Michael Smolen bị họ bắt cóc ở Caracas. Để đổi mạng cho anh, đe dọa mạng sống của vị sĩ quan Smolen bên Venezuela, làm cho phía bên Mỹ phải kêu hoãn phiên tòa. Nhưng đến khi sĩ quan Smolen được thả thì bọn chúng lại lật lọng đem anh ra xử tử.

Sau đó, lúc 9 giờ 45 phút ngày 15 tháng 10 năm 1964, sau nhà lau Khám Chí Hòa, các nhà báo nước ngoài rất đông, đứng trước những đám đông ấy, anh phơi bày những tội ác của bọn chúng, và ông từ chối đeo vải che mặt để ngắm nhìn mảnh đất mình đã ra sức giành lấy để bảo vệ. Trước khi bị xử tử, Nguyễn Văn Trỗi đã hô lớn: "Hãy nhớ lấy lời của tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn! Việt Nam muôn năm!"

Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời anh vẫn đang cố gắng chống lại những sự độc đoán, tàn ác của bọn lính mỹ, anh vẫn đặt niềm tin vào vị Chủ Tịch nước Hồ Chí Minh vĩ đại người đã đi tìm và soi sáng con đường tự do độc lập của dân tộc, đất nước Việt Nam ta, ở giây phút cuối đời anh vẫn mãi lòng ghi nhớ vào một lòng tin chiến thắng của dân tộc.

Cuộc đời anh đã khép lại ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, anh đã sống cống hiến hết mình vì đất nước, để lại cho chúng ta biết về sự hy sinh, quả cảm, không sợ hãi và những quyết tâm tiêu diệt phía thù địch của mình, câu nói “Hồ Chí Minh muôn năm!’’ anh để lại cho nhiều năm sau vẫn sẽ được ghi nhớ trở thành những khẩu hiệu mạnh mẽ nói về sự biết ơn, khơi dạy lòng yêu nước, anh mãi là tấm soi đường cho thế hệ trẻ tiếp theo./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn