Hãy nhớ lấy lời tôi - Tố Hữu (23-10-1964)
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 1 tháng 2 năm 1940. Ông quê tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Ông là chiến sĩ biệt động nội thành Sài Gòn và đã anh dũng hy sinh vào ngày 15 tháng 10 năm 1964 tại trường bắn Chí Hòa. Tại đây xin đăng tải bài thơ Hãy nhớ lấy lời tôi - Tố Hữu (23-10-1964) thay lời cảm ơn đến anh Nguyễn Văn Trỗi - Một con người từ Chân Lý sinh ra, đã trở thành biểu tượng bất khuất, đấu tranh không tiếc đời mình cho Lẽ Phải của Dân Tộc.
"Có những phút làm nên lịch sửCó cái chết hoá thành bất tửCó những lời hơn mọi bài caCó con người từ chân lý sinh ra.
Nguyễn Văn Trỗi!Anh đã chết rồiAnh còn sống mãiChết như sống, anh hùng, vĩ đại.Hỡi người Anh, đã khép chặt đôi môiTiếng Anh hô: “Hãy nhớ lấy lời tôi!”Đã vang dội. Và ánh đôi mắt sángCủa Anh đã chói ngời trên báo Đảng.Nghìn năm sau sẽ nhớ lại hôm quaMột sáng mùa thu, giữa khám Chí HoàAnh đi, giữa hai tên gác ngụcVà sau chúng, một người linh mục.Anh bước lên, nhức nhói chân đau,Dáng hiên ngang vẫn ngẩng cao đầuQuần áo trắng một màu thanh khiếtThân gầy yếu mạnh hơn cái chết.Bầy giết thuê và lũ viết thuêHai hàng đen, súng cắm lưỡi lê.Anh bước tới, mắt nhìn, bình thảnNhư chính Anh là người xử án.Cỏ trong vườn mát dưới chân AnhĐời vẫn tươi màu lá rau xanhĐây miếng đất của Anh đòi giải phóngĐây máu thịt của Anh đòi cuộc sống.Anh thét to: “Ta có tội gì đây?”Chúng trói Anh vào cọc mấy vòng dâyMười họng súng. Một băng đen bịt mắt.Anh thét lên: “Chính Mỹ kia là giặc!”Và tay Anh giật phắt mảnh băng đenAnh muốn thiêu, bằng mắt, lũ đê hènVới cái chết, Anh muốn nhìn giáp mặtNhư ngọn lửa không bao giờ dập tắt!Chúng run lên, xông trói chặt Anh hơnĐôi mắt Anh đã khô cháy căm hờn:Phải chiến đấu như một người cộng sảnTrái tim lớn không sợ gì súng đạn!Lệnh: Hàng đầu quỳ xuống! Một giây thôi.Anh thét lên: Hãy nhớ lấy lời tôi:Đả đảo đế quốc Mỹ!Đả đảo Nguyễn Khánh!Hồ Chí Minh muôn năm!Hồ Chí Minh muôn năm!Hồ Chí Minh muôn năm!Phút giây thiêng, Anh gọi Bác ba lần!Súng đã nổ. Mười viên đạn Mỹ.Anh gục xuống. Không, Anh thẳng dậy.Anh hãy còn hô: Việt Nam muôn năm!Máu tim Anh nhuộm đỏ đất Anh nằm.Mắt đã nhắm, không một lời rên rỉ.Anh chết vậy, như thiên thần yên nghỉ.Chẳng cần đâu, cây thánh giá sắt tâyCủa tay người linh mục ném bên thây!Anh đã chết, Anh Trỗi ơi, có biếtMáu kêu máu, ở trên đời, tha thiết!Du kích quân Ca-ra-cát đã vì AnhBắt một tên giặc Mỹ giữa đô thành.Anh đã chết. Anh chẳng còn thấy nữaLửa kêu lửa, giữa miền Nam rực lửaNhư trái tim Anh, ôi lửa nào bằng!Phút cuối cùng, chói lọi khối sao băng...Hãy nhớ lấy lời tôi!Nguyễn Văn TrỗiLời Anh dặn, chúng tôi xin nhớ:Hãy sống chết quang vinhTrước kẻ thù không sợVì Tổ quốc hy sinhNhư lời Anh, người thợ."Thơ: Hãy nhớ lấy lời tôi - Tố Hữu (23-10-1964)Nếu chỉ vì sợ kẻ mạnh mà không đấu tranh cho Lẽ Phải thì không có đất nước Vạn Xuân, Đại Cồ Việt, Đại Việt và Việt Nam Độc Lập Tự Do như bây giờ.



