Bài viết

hãy viết dùm tôi câu chuyện thời hoa lửa có tên câu chuyện, có họ và tên nhân chứng câu chuyện, có phần mô tả ngắn và nội dung câu chuyện về HỒ CHÍ MINH

Câu chuyện diễn ra vào mùa đông năm 1966 tại Hà Nội. Là một cậu bé dân tộc Jrai sinh ra giữa chiến trường Tây Nguyên rực lửa, được đưa ra miền Bắc học tập theo chủ trương của Đảng và Bác Hồ, Ksor Phước đã được gặp Cha già dân tộc. Sự chăm sóc ấm áp, tỉ mỉ của Bác giữa cái lạnh mùa đông miền Bắc đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm, chắp cánh cho người con vùng cao trưởng thành, cống hiến trọn đời cho đất nước.

14/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, giữa thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước ở miền Nam diễn ra vô cùng khốc liệt, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Trung ương Đảng đã có chủ trương đưa hàng ngàn thiếu niên, con em các gia đình liệt sĩ, thương binh từ các chiến trường miền Nam ra miền Bắc để nuôi dưỡng, học tập, chuẩn bị lực lượng cho tương lai.

Cậu bé Ksor Phước — khi đó mới khoảng 12 tuổi, là một chiến sĩ du kích nhỏ tuổi dũng cảm ở vùng căn cứ Gia Lai — được chọn ra Bắc. Đang quen với cái nắng cái gió của đại ngàn Tây Nguyên, khi đặt chân đến Hà Nội đúng vào một đêm đông giá rét, chú bé Ksor Phước không khỏi lạ lẫm và run cầm cập vì cái lạnh cắt da cắt thịt.

Đêm đó, đoàn học sinh miền Nam được đưa vàoพัก tại một khu nhà cắm trại gần Phủ Chủ tịch. Đang trùm chăn co quắp vì rét và nỗi nhớ nhà, Ksor Phước bất ngờ thấy bóng dáng một cụ già tóc bạc phơ, khoác chiếc áo bông quen thuộc lặng lẽ bước vào phòng.

Bác Hồ đến bên từng chiếc giường, nhẹ nhàng kéo lại mép chăn cho từng đứa trẻ. Khi đi đến chỗ Ksor Phước, thấy cậu bé rên hừ hừ vì lạnh, Bác đặt tay lên trán em rồi quay sang hỏi cán bộ phụ trách:

Cháu này là người dân tộc Tây Nguyên phải không? Đã có đủ áo ấm mặc chưa?

Bác tự tay cởi chiếc áo gấm lót bông mỏng đang mặc bên trong chiếc áo khoác của mình, quàng lên người Ksor Phước, rồi lấy từ túi áo ra một quả cam vàng ươm, bóc vỏ đưa tận tay cho cậu bé:

Cháu ăn quả cam này cho ấm cổ, lấy sức mà học tập. Bác và Trung ương đưa các cháu ra đây là để các cháu được ấm no, được học chữ. Sau này nước nhà thống nhất, các cháu sẽ là những người trở về xây dựng lại buôn làng Tây Nguyên giàu đẹp.

Cầm quả cam ngọt lịm từ tay Bác, khoác chiếc áo lót ấm áp vẫn còn nguyên hơi ấm của Người, cậu bé Ksor Phước rưng rưng nước mắt. Nỗi cô đơn và cái lạnh mùa đông miền Bắc dường như tan biến hoàn toàn.

Hình ảnh Bác Hồ đêm đông năm 1966 và lời dặn dò nghĩa tình ấy đã trở thành kim chỉ nam suốt cuộc đời Ksor Phước. Từ một cậu bé du kích Tây Nguyên, em đã nỗ lực học tập, rèn luyện, trưởng thành qua nhiều vị trí lãnh đạo quan trọng của Đảng và Nhà nước, góp phần dựng xây quê hương Tây Nguyên đúng như kỳ vọng và tình thương bao la của Bác Hồ năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn