HỆ THỐNG "TÍN HIỆU KHÓI LẠNH" CỦA ANH HÙNG NGUYỄN THẾ HÙNG (1)
Anh hùng Nguyễn Thế Hùng đã đối mặt với một thách thức quân sự cực lớn: làm sao để chỉ thị mục tiêu cho pháo binh từ khoảng cách xa mà không bị địch phát hiện qua sự thay đổi nhiệt độ của không khí. Trong những năm 1968, thiết bị trinh sát nhiệt của Mỹ đã trở nên rất phổ biến. Mọi sự đốt cháy thông thường đều tạo ra luồng khí nóng, hiển thị rõ mồn một trên màn hình nhiệt của địch. Ông Hùng đã dành nhiều đêm trắng nghiên cứu các loại thảo dược rừng già để tạo ra loại "khói lạnh".
Ông Hùng tìm thấy một loại rêu rừng đặc biệt mọc ở các vách đá ẩm ướt, có khả năng hấp thụ nước cực mạnh. Khi kết hợp với bột đá vôi nghiền mịn và một loại nhựa cây không bắt lửa, nó sẽ tạo ra làn khói trắng mờ đục. Điểm mấu chốt là làn khói này không tỏa nhiệt. Khi được đốt bằng một ngọn lửa nhỏ (được chắn bằng các lá chắn nhiệt bằng đất sét), khói sẽ bay thẳng lên cao, hiện lên rõ nét dưới ánh sáng ban ngày đối với người lính pháo binh, nhưng hoàn toàn "vô hình" trước cảm biến hồng ngoại.
Quá trình chế tạo khói lạnh đòi hỏi sự kiên nhẫn. Ông Hùng phải thu gom rêu khô từ hàng trăm vách đá. Ông cũng phải huấn luyện pháo thủ cách nhận biết các sắc thái của khói để phân biệt tọa độ mục tiêu. Sự hiệp đồng giữa quân báo và pháo binh thông qua hệ thống tín hiệu khói này đã khiến quân địch phải kinh ngạc vì pháo của ta luôn bắn chính xác một cách kỳ lạ. Câu chuyện về hệ thống khói lạnh của ông Hùng không chỉ là một sáng kiến về mặt kỹ thuật, mà là biểu tượng cho sự tận tụy và thông minh của người lính truyền tin. Ông đã dùng chính hơi thở của núi rừng để làm nên những đòn sấm sét đánh vào kẻ thù, khẳng định rằng trí tuệ người lính là vũ khí tối tân nhất.



