HẸN NGÀY THÔNG ĐƯỜNG
Trên tuyến đường Trường Sơn, Hạnh là thanh niên xung phong, còn Phúc là chiến sĩ vận tải. Giữa những đêm mở đường và những trận bom dữ dội, họ quan tâm nhau bằng những điều rất nhỏ: bát nước suối, chiếc áo mưa cũ, một câu hỏi thăm vội vàng.
Một lần bom nổ gần, Phúc bị thương và được chuyển ra tuyến sau điều trị. Hạnh ở lại tiếp tục công việc, tin rằng anh vẫn còn sống, dù không có tin tức.
Ngày đất nước thống nhất, Hạnh rời Trường Sơn. Trong buổi gặp mặt những người mở đường năm xưa, chị bất ngờ nghe giọng nói quen thuộc. Phúc đứng đó, vai còn vết sẹo, nụ cười vẫn hiền như ngày nào.
Họ nắm tay nhau giữa sân trại cũ, hiểu rằng chiến tranh có thể chia cắt con người, nhưng không thể vùi lấp những tình yêu chân thành đã được thử thách bằng cả tuổi xuân.



