Bài viết

HẸN NHAU SAU NGÀY ĐẤT NƯỚC HÒA BÌNH

Tuổi trẻ thời chiến cũng có những rung động, những lời hẹn và những ước mơ riêng. Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, nhiều người đã gác lại tình cảm cá nhân để lên đường.

Quảng Ngãi21/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trần Thị Ngọc tham gia thanh niên xung phong khi còn rất trẻ.

Trước ngày lên đường, bà có một người bạn cùng quê thường xuyên động viên bà. Hai người không nói những lời hứa hẹn lớn lao, chỉ thống nhất với nhau rằng: “Khi đất nước hòa bình, chúng ta sẽ gặp lại.”

Những ngày chiến tranh, mỗi người thực hiện một nhiệm vụ khác nhau.

Thỉnh thoảng, họ gửi cho nhau vài dòng thư ngắn.

Không có những lời yêu đương cầu kỳ. Chỉ là những câu hỏi thăm: “Bạn có khỏe không?”, “Công việc có vất vả không?”, “Bao giờ chúng ta mới được trở về?”

Nhưng rồi chiến tranh đã khiến họ mất liên lạc.

Nhiều năm sau ngày hòa bình, bà Ngọc mới biết người bạn năm xưa đã hy sinh.

Lời hẹn ngày nào không bao giờ trở thành hiện thực.

Bà giữ lại những lá thư cũ như một phần ký ức của tuổi thanh xuân.

Bà nói rằng khi còn trẻ, ai cũng có những ước mơ riêng. Nhưng thế hệ của bà đã lựa chọn đặt nhiệm vụ với Tổ quốc lên trên những mong muốn cá nhân.

Có những tình cảm không đi đến một cái kết trọn vẹn, nhưng chính sự hy sinh ấy lại làm nên vẻ đẹp của một thế hệ sống vì đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn