Hẹn ước ngày chiến thắng
Hẹn ước ngày chiến thắng
Ngày anh lên đường nhập ngũ vào chiến trường Nam Bộ, hai đứa đứng bên gốc cây lộc vừng bờ hồ Hoàn Kiếm. Tôi tiễn anh bằng chiếc khăn len tự tay mình đan suốt một tháng trời. Anh nắm chặt tay tôi, hẹn ước: "Chờ anh nhé, ngày toàn thắng anh sẽ về ngay gốc cây này tìm em". Suốt mười năm đằng đẵng không một cánh thư, tôi từ chối mọi lời mai mối, ngày ngày đi làm và hy vọng. Đúng ngày 30/4/1975, nghe tin Sài Gòn giải phóng, tôi chạy ra gốc cây lộc vừng cũ ngồi chờ. Chiều muộn, một người lính bước xuống từ chiếc xe bọc bụi đường, một cánh tay áo trống trải bay bay trong gió, nhưng nụ cười vẫn vẹn nguyên. Chúng tôi đã giữ trọn lời thề.


