Hết 14 ngày “cách ly xã hội
Hết 14 ngày “cách ly xã hội”, anh Khang cho một chuyến xe công ty chở bác Mạnh, anh Lanh và Tuynh vào Quảng Bình
Hết 14 ngày “cách ly xã hội”, anh Khang cho một chuyến xe công ty chở bác Mạnh, anh Lanh và Tuynh vào Quảng Bình. Anh nói chắc chắn đứa con của chị Sanh chính là con trai anh. Lần này anh sẽ vào đầu tư cho hai mẹ con chị làm cái Trang trại bên kia cầu. Nhưng tôi cứ thắc mắc mãi, hôm đó anh hành quân vào Cự Nẫm thì làm sao chị Sanh có con với anh được. Hơn nữa lúc đó chị đã là hai lăm, anh mới vừa tròn mười tám. Ờ, mà trên đời này có những cái tưởng chừng như không thể vẫn cứ xảy ra. Sự sắp đặt của đất trời. Chẳng hạn như hai làng chúng tôi cũng đều ở ngã ba sông. Cùng cứu nhau, cùng sang chiến trường Lào giúp bạn, mà lại ở một đơn vị nữa chứ. Tôi mang theo suy nghĩ ấy cho đến khi về tận nhà.
Đến làng thì mới biết chị Sanh đã chết trước đó một ngày. Chị được đưa từ bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng về nhà hôm qua. Chị bị ung thư phổi. Anh Khang quỳ sụp trước linh sàng, đầu khăn tang trắng. Anh khóc “Chị ơi hôm nay em về muộn. Em không biết chúng mình đã có một đứa con. Năm mươi tư năm rồi chị nhỉ…”.


