Hết sức tránh phiền hà người khác
Các đồng chí ở gần anh Thanh kể lại rằng: Anh rất ngại làm phiền hà người khác. Đi công tác về cơ sở, nếu không tiện báo trước thì anh tính độ đường sao cho đừng đến địa điểm quá muộn, để khỏi làm phiền các đồng chí nhà bếp chạy bữa ăn cho khách.
Một lần, giữa mùa hè, từ Hà Nội vào thị xã Thanh Hóa thì vừa trưa. Ai nấy đều đói và mệt. Dĩ nhiên có thể vào cơ quan Tỉnh uỷ hoặc khách sạn giao tế đầy đủ tiện nghi. Anh gợi ý những người cùng đi nên vào cửa hàng ăn uống thị xã: “Chúng mình chỉ đi qua, không phải là khách đến làm việc với tỉnh, không nên làm phiền anh em”.
Cả đoàn vào cửa hàng ăn uống quốc doanh ở phố Vườn Hoa cũ. Anh tìm một chiếc bàn trống ép ghế ngồi, hút thuốc lá chờ chúng tôi chia nhau, người xếp hàng mua vé ăn, người đợi đến lượt nhận các món ăn. Dạo ấy, cơm ở cửa hàng ăn độn ngô vàng rộm. Anh ăn một suất như mọi người. Ngồi nghỉ một lát ngay ở bàn ăn, rồi tiếp tục lên đường.
Lại một lần khác, có việc vào gấp Khu 4 cũ, anh rủ anh em đi đêm cho mát. Các đồng chí cùng đi ăn cơm chiều sớm và chờ ở nhà anh, 4 giờ rưỡi chiều, anh họp Bộ Chính trị về, tất cả lên xe đi luôn. Cơm tối của anh đã được chuẩn bị nắm sẵn. Anh học tập Bác Hồ thường nắm cơm theo mỗi khi đi công tác đường xa.
Đến Ninh Bình trời tối hẳn. Đồng chí Nghĩa lái xe, tìm một nơi quang đãng bên đường, dừng xe lại rồi hai người mở cơm nắm ra ăn ngon lành. Ăn xong, hai người lấy chiếc bình toong bộ đội ra làm mỗi người mấy ngụm nước, rồi tiếp tục lên đường.



